PDA

Xem đầy đủ chức năng : Xương rồng nở hoa



thichduthu
17-01-2007, 10:01 PM
Tình yêu ấy nhẹ như cơn gió thoảng khiến cô không đủ dũng khí giới thiệu anh với mọi người. Không phải vì anh nghèo mà vì anh nhỏ hơn bố cô có ba tuổi...
Gần 20 năm sống nơi đất khách quê người, anh trở thành người đàn ông thực dụng, ít biểu lộ cảm xúc yêu thương.

Suốt thời trai trẻ, anh dành hết thời gian lao vào công việc, cốt sao kiếm được thật nhiều tiền. "Thà chết còn hơn sống không tiền nơi đất Mỹ bon chen", anh vẫn thường nghĩ thế.

Ông trời trả thù lao cho anh rất hậu hĩnh. Biệt thự, nhà lầu, xe con, tiền, danh vọng,...cái gì mà anh không có?

Anh là người đàn ông thành đạt, hạnh phúc. Gia đình, bạn bè, tất cả mọi người, ai cũng nghĩ như thế. Và anh cũng đã từng nghĩ như vậy.

Nhưng thời gian đã thay đổi tất cả. Hình như khi người ta bước qua cái dốc phía bên kia của cuộc đời, họ bắt đầu biết sợ. Người sợ già yếu, người sợ chết. Còn anh, anh sợ cô đơn.

Nhìn lại chặng đường đã đi qua, anh chợt rùng mình, nỗi sợ xâm chiếm cả vào giấc ngủ. Anh biết mình thiếu một thứ rất qua trọng: tình yêu.

Anh chưa bao giờ khao khát một tình yêu mãnh liệt như lúc này. Anh thèm nghe những lời nũng nịu, muốn vuốt ve một làn da mịn màng và khát khao một nụ hôn nồng cháy. Anh thèm nhiều thứ lắm. Nhưng đó là bí mật của riêng anh.

Sài Gòn về đêm đẹp tuyệt vời, cứ như một tiểu thư danh giá khoác lên mình bộ áo lộng lẫy. Chín giờ tối, tạm gác lại những kế hoạch còn dở dang, anh lang thang khắp phố phường để tận hưởng âm thanh cuộc sống nơi quê nhà. Mải nhìn theo các cặp tình nhân dặp dìu qua lại trên những chiếc xe, anh đụng phải một người qua đường.

Cô gái cuối xuống nhặt lại quyển nhật ký, rồi lia mắt nhìn anh từ đầu đến...mũi giày.
Anh có cảm giác như hàng nghìn con sâu đang chạy khắp người anh. "Sao lại có cái nhìn khác người như vậy nhỉ?", anh khó chịu nhưng cũng cảm thấy ngồ ngộ. Từ trước đến giờ chưa có ai nhìn anh như thế.

Đó là một cô gái cao gầy, nước da ngăm, đặc biệt là chiếc mũi xẹp rất Á Đông.
"Cho anh xin lỗi. Anh không cố ý". "Em biết, chỉ tại cặp kính đen của anh thôi. Mà anh cũng có phong cách nhỉ, mang kính đen vào buổi tối", một lời trách nhẹ nhàng khiến anh nhoẻn miệng cười. Thế là quen!

Sau một ngày làm việc mêt mỏi, anh chỉ muốn chạy ù về nhà, ôm lấy chiếc máy vi tính. Nó chính là chiếc cầu nối cho anh và cô.
Anh là người đàn ông rất kiệm thời gian. Vậy mà bây giờ anh có thể dành cả giờ đồng hồ ngồi đợi cô lên mạng. Anh không ngờ chính nét lém lỉnh, trẻ trung, vui tươi của cô lại trở thành làn nước trong lành tưới mát tâm hồn tưởng chừng đã khô cằn của anh.

Anh chăm sóc bản thân nhiều hơn. Hàng ngày, anh dành thời gian ra tập thể dục chỉ vì một câu nói: "Anh đúng là chú heo bụng bự đấy".
Anh bắt đầu sợ già chỉ vì cô quá trẻ.

Một cảm giác lâng lâng chạy dọc khắp cơ thể. Tim anh bỗng trở nên rạo rực như chàng trai mới lớn. Yêu rồi sao?

Anh cũng không biết nữa. Anh chỉ biết trong giấc ngủ hình ảnh cô cũng hiện lên thân thương, quen thuộc.

Chiếc taxi chạy chầm chậm, cô mải nhìn các cửa hiệu mà không để ý đến ánh mắt trìu mến của anh: "An này, anh có món quà tặng em", "Gì thế anh? Có ăn được không vậy?", cô nhìn anh, cười tinh quái.

Chăm chú nhìn món quà, rồi cô kề tai anh nói nhỏ: "Anh hôn em đi. Em đếm từ một đến ba nhé, nếu anh không hôn, không còn cơ hội đâu".

Cô luôn khó hiểu. Sao lại bảo anh hôn cô? Chỉ vì một món quà thôi ư? Rồi anh nhẹ nhàng đặt nụ hôn hờ lên đôi môi chúm chím của cô.

Mở mắt ra nhìn anh, cô nói:"Anh giữ lại món quà đi. Em thích anh tặng em những gì có thể ăn được thôi. Ăn xong thì hết. Những món quà khác em không nhận đâu. Em không muốn nhớ anh chỉ vì những món quà ấy".

Anh hiểu ý. Cô khác hẳn những cô gái mà anh từng gặp. Yêu cô mà anh không can đảm nói. Cả hai không ai dám đối diện với tình yêu đang lớn từng ngày. Anh sợ và cô cũng sợ. Gặp được cô, anh thầm cảm ơn ông trời. Anh hiểu mình vẫn còn biết yêu. Cuối cùng, xương rồng vẫn có thể nở hoa.

baobinh_pal
18-01-2007, 08:39 AM
còn nữa ko tiếp đi bạn