Xem đầy đủ chức năng : ### Hoa Là Người ### ( viết về hoa )
Lúm Đồng Tiền
10-11-2006, 09:17 AM
A` a`...là em muốn ti toe chiện hoa lá cành cái, nhưng em ngại , Chẳng lẽ ra đứng giữa chợ ra rêu rao là: ôi em thích hoa nắm, hoa này thơm nắm, các bạn mang về mà ngửi..vân vân.. Rêu rao thế, không khéo bác nào đi chợ về ngang qua, lại ngậm ngùi dúi cho vài đồng lẻ- thì emlại mang tiếng kiếm tiền bất chính.
Nếu bạn hỏi tôi thích ăn thứ gì nhất- thì có lẽ tôi mất khoảng một phút để nghĩ- Chẳng phải tại tôi không thích ăn thứ gì (thề có chúa là không phải) , chỉ là tôi không chắc là mình thích thứ gì nhất.
Nhưng nếu bạn hỏi tôi thích hoa gì nhất- thì dù đang mơ ngủ, tôi cũng trả lời được: Tôi thích tất cả các hoa gì màu vàng : từ mimosa, dã quỳ, hướng dương,cho tới bồ công anh.. Tại sao à? Vì tôi sinh ra từ mảnh đất đầy nắng& gió<xạo đó...nói cho hay thôi >, tôi thích mầu nắng, thích mầu vàng trong nắng.< cái này mới thiệt >
Mimosa này:
http://www.legambientearcipelagotoscano.it/biodiversita/flora/habitat/naturalizzate/acacia%20dealbata%20mimosa.JPG
Hoa dã quỳ :
http://biology.clc.uc.edu/graphics/taxonomy/plants/spermatophyta/angiosperms/dicotyledonae/compositae/Wild%20Sunflower/JSC%209708%20Wild%20Sunflower%20one%20head.jpg
Dã Quỳ - một người bạn chăm chăm đi tìm Dã Quỳ vào từng tháng 7, vào từng chuyến xe vội vã trong một kỳ nghỉ ngắn. Ôi bạn yêu quí ơi, giá mà tôi giữ được nắng hanh vàng & heo may rét của mùa cuối năm, rồi trải ra đầy 4 mùa- thì chắc hẳn giữa cái mưa gió dầm dề, giữa cái buồn tê tái của tháng 7, bạn cũng có chút vàng tươi của Dã Quỳ cuối năm. :<!--emo&-_-:--><!--endemo-->
Dã Quỳ- là hoang dại thôi- như ngút ngàn lau trắng vậy- chẳng cần chăm sóc, mà cũng chẳng để trưng bày. Là tưng bừng hoang dại suốt một đoạn đèo Bảo Lộc- Đà Lạt, Là rực rỡ đầy sức sống trên những đồi đất bazan đỏ. Nếu Hoa là Người..thì biết đâu Dã quỳ là cái hoang dại đầy bản lĩnh & đầy sức sống của cô gái Lạch. Có thể không? ....
Hoa hướng dương :
http://images.google.com.vn/images?q=tbn:UH5lMjqdhUSJlM:upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/a/a9/A_sunflower.jpg/260px-A_sunflower.jpg
Có một luồng suy nghĩ trong nhiều người- mà tôi cũng không biết từ đâu- là mimosa buồn . Có lẽ tại cái màu vàng không tươi lắm của nó, mà biết đâu chỉ vì Mimosa luôn gắn với DL- DL lại luôn gắn với không khí chậm & buồn. Tôi không rõ..vì tôi chưa từng nghĩ Mimosa buồn . Mà hình như trong nắng thì không có gì buồn cả, tất cả đều tươi một màu- màu nắng mới.
ps: Có ai yêu hoa không...viết về hoa đi nào !
Đọc lại cái topic cũ , trong một 4rum cũ , thấy một ta cũ.....vui vui...:)
HOA SEN
Hoa sen là tinh tuý của đất trời có lẽ chỉ có riêng loài hoa sen là có nhìu công dụng như thế hoa ,lá ,củ ,tua .....mọi thứ đều có thể dùng .
http://www.ttvnol.com/uploaded/photarch/p71005051.jpg
Tui có nghe về cái cách người ta làm trà sen tả cho mọi ngưòi nghe.
Sen có ở nhìu nơi trên khắp đất nưóc Việt Nam nơi nào cũng có .Hoa sen thường nở vào lúc bình minh khi mặt trời còn chìm trong sương sớm và khi những tia nắng đầu tiên bừng chiếu hàng triệu đoá hoa sen hồng hé mở toả hương ngây ngất cả một vùng trời .Đúng lúc ấy người ta mới ra hái sen sau đó đưa về nhà rũ nhẹ cho những hạt gạo(túi hương) sen nhỏ rơi xuống những chiếc là sen.Sau đó buộc túm lại để giữ hương sen .Khi ướp người ta rải một lớp chè rồi một lớp mỏng gạo sen rồi lại một lớp chè một lớp mỏng gạo sen cứ thế cho đến hết sau cùng phủ một lớp giấy bản .Thời gian ướp thường từ 18-24 giơ.Sau đó bỏ ra sàng gạo sen đi rồi đem sấy khô chè .Lại ướp như thế lần 2 rồi lần 3..tuỳ vào sở thích của người uống trà .Trung bình mỗi cân chè ướp cần từ 800-1000 bông sen .
Tui thì chẳng thích uông trà nhưng ngửi mùi trà sen thấy thư thái, thấy hương thơm thật ngọt ngào ,thật trong trẻo ...nói túm lại là thấy tuyệt vời !
Loài hoa vẫn mọc giữa bùn, mộc mạc nhưng đẹp đến nao lòng. Bữa nói về hoa sen, thằng bạn kêu " Sao dùng từ nao lòng cho sen ?". Ừ thì sen không có cái buồn man mác như lục bình, bằng lằng. Sen không có màu vàng của nắng như dã quỳ, mimôsa. Sen chỉ có màu trắng thuỷ chung và một màu hồng nhàn nhạt - cái màu hồng rất riêng mà mọi người quen gọi " màu cánh sen ". Ấy vậy mà sen vẫn khiến ta nao lòng. Có phải chăng khi một sớm mai bước dọc Đại Nội, bất chợt gặp một búp sen giữa một màu xanh của sương sớm và lá cây. Cái nụ trắng được nâng lên bởi một cuống dài, vươn lên, thoát khỏi sự ràng buộc của những tấm lá xanh đang bao bọc mặt nước, kiêu hãnh nhưng lẻ loi... Có phải chăng một đêm khó ngủ, xách xe chạy vào Đinh Tiên Hoàng, bất chợt dừng lại trước hồ sen mênh mông. Những búp sen trắng, hồng đan xen trên mặt nước xanh trong đêm giống như ta đang được ngắm một lễ hội hoa đăng trên sông, mà đèn hoa đăng là những chiếc lá xanh kia, còn những cây nến trắng, hồng là những búp sen đang e ấp. Lễ hội hoa đăng có ánh sáng của trăng, có hương hoa nhè nhẹ và những cơn gió đêm .... Trăng dát màu xanh dìu dịu lên nụ hoa, khiến hoa sen ánh lên một thứ ánh sáng khó tả, ánh sáng cổ tích từ những ngày xưa...
Ta yêu mặt nước phủ những tấm lá xanh, những tấm lá làm nền, bao bọc lấy cái cuống màu nâu sẫm đang nâng đỡ trên nó một búp sen trắng hay hồng. Ta yêu cái cách sen mọc, từ dưới bùn đâm lên những nụ sen rồi cuống dài ra, dài ra cho đến khi búp sen không còn nằm trên mặt lá nữa mà đứng giữa trời xanh...
Mùa sen ...
Những con đường phủ đầy hương sen mỗi đêm xuống. Sen trải khắp nơi, trong những hào nước bao quanh Thành Nội, trong những con đường ở Đại Nội hay những hào nước bên trong cung cấm rêu phong... Sen phủ kín những hồ nước rải rác đây đó của thành phố, từ Phú Vang , đến Tịnh Tâm, Đinh Tiên Hoàng, Ngự Hà hay những cửa ô. Sen góp hương cho sự uy nghiêm, thanh thản của nhà chùa, từ Linh Mụ, Thuyền Tôn hay Quốc Ân, Từ Hiếu ... Màu xanh lá sen làm dịu đi cái nóng rực lửa của miền Trung, hương sen làm tâm hồn dịu đi khi những bực bội trong ngày dồn lại. Người Huế coi sen là một đặc trưng của Huế, người Huế yêu sen như yêu những đêm mạc ly trắng muốt. Người ta trưng sen trên chùa, ở nhà và ở những công sở. Mùa sen, chợ có thêm những người bán hoa sen. Sen được bọc trong những tấm lá sen, hai ba lá ôm lấy khoảng mười bông sen. Người bán ôm sen đi khắp chợ chứ không ngồi một chỗ như các hàng hoa khác. Ấy vậy mà chợ họp lúc 8h thì đến 10h , cũng đã không thể tìm được một búp sen nào còn sót lại.
Tháng tư , tháng năm có hoa loa kèn, tháng sáu, tháng bảy đến mùa sen. Hết mùa loa kèn, cái bình cắm hoa lại được đặt vào đó những bông sen. Nửa đêm thức giấc , nghe trong không khí có mùi hương nhè nhẹ. Len lén đi ra phòng khách và vỡ lẽ, hoá ra sen đã nở rồi! Những cánh hoa xoè ra, toả hương ngào ngạt. Mà lạ, những búp sen được mua từ hôm nay, qua đến sáng hôm sau đã xoè hết cánh và tàn hôm cũng là lúc sen tàn. Phải chăng vì chóng tàn nên hương sen luôn thơm lâu, ngay cả lúc hoa đã tàn, hương vẫn còn vơ vẩn trong không khí ...
... Một cái thuyền thúng nhè nhẹ đưa bạn ra giữa hồ. Trên cao là ánh trăng bàng bạc và khúc hát nỉ non của côn trùng đêm. Chỉ có tiếng mái chèo khua nước thật nhẹ và hương hoa. Đó là những đêm rằm, khi người ta hái sen về ướp trà. Người Huế cầu kì trong chuyện uống trà nên việc hái sen cũng cầu kì. Sen ướp trà phải được hái vào đêm rằm, khi những giọt sương đêm còn đọng trên búp. Người ta phải hái thật nhẹ để giữ những giọt sương đêm. Những nụ hoa ướt đẫm được đem về, tách cánh ra để đổ trà vào, sau đó được quấn lại rồi được bọc thêm lần nữa vào lá sen để giữ hương. Những công đoạn đó, từ khi hái sen cho đến lúc sao chè được làm một cách thành kính, cứ như người ta đang lạc vào một cõi vô hình nào đó, như một thứ tôn giáo ....
phonglantim
11-11-2006, 07:21 AM
.....Màu tím ...tôi yêu màu tím....vì sao? tôi chẳng rõ .....chỉ biết rằng hình như nó rất hợp với tôi ....cả thời gian trước,bây giờ và có lẽ cả về sau này vẫn vậy .......
....Điều đầu tiên tôi liên tưởng đến khi đưa tay chọn bất cứ cái gì đó chính là màu sắc ,cố tìm cho mình một gam màu quen thuộc .....Yêu màu tím ....có thể chính vì vậy mà những gì liên quan đến nó tôi đều yêu hết .....từ những bông hoa lan tím cho đén những bông hoa dại khác bên đường mang một màu tím rịm.....
....phonglantim....
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/normal_HL74.jpg
Là loài hoa " nữ hoàng " ...tuy nhiên đó ko phải là điều thu hút tôi lắm....tôi thích nó đơn giản bởi nó mang một màu sắc thật tuyệt vời .....một màu tím như chứa đựng trong đó vô vàn điều chưa dám nói....
...Cái tên đã gắn bó với tôi suốt một thời gian khá dài.Bạn bè hỏi vì sao? - tôi không biết trả lời sao.!...chỉ thấy vui khi bản thân mình đựoc gắn liền với nó ,nhắc tới màu tím...người ta sẽ nhớ tới tôi...nhắc tới tôi...người ta sẽ nhớ ngay đến màu tím.....Tôi cũng yêu nó bởi nó có ý nghĩa với tôi vô cùng,dường như có mợt sự động viên lớn đối với tôi mỗi khi nhìn thấy nó ....< tất nhiên đó là những gì của quá khứ >......
Hoa phăng
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/124.jpg
Không hiểu tự lúc nào tôi trở nên yêu nó....có thể là do người khác thích nó ,tôi tò mò tìm hiểu và chợt nhận ra nó cũng đẹp lạ thường .....
Thêm một vài bông hoa dại khác .....
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/165.jpg
Hoa sim....
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/167sim.jpg
Hoa chua me đất
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/166.jpg
CÒn rất nhiều loài hoa khác màu tím nữa mà tôi chẳng thể nào viết được .....có thể là do tôi ko biết viết hoặc không biết đến nó ........Dù sao đi nữa thì tôi luôn yêu quý những loài hoa mang màu sắc diệu kì này....
Trang Sassy
11-11-2006, 09:35 PM
mình thix phong lan..1 loài hoa..cứ thấy có phần gì đó hoang dại
Mình thix vẻ đẹp đơn giản nhưng ko giản dị của nó..chỉ thế thôi !!
hotaru_216
11-11-2006, 10:17 PM
Yêu hoa ư............Là một người con gái nhưng tôi không có cái thú đó.................chỉ thích ngắm hoa..............ngắm cái hoàn mỹ của nó chứ chưa bao giờ có khái niệm sẽ mua về và chăm sóc.............hoa nở lại tàn.............tàn rồi lại nở..........cuộc đời con người cũng thế chăng?............
Hàn Cát Nhi
11-11-2006, 10:30 PM
Những sớm mai ..khi sương vẫn còn đọng lại trên từng bông hoa....một cảm giác khó nói...khó tả.....
Cứ nói với lũ bạn.." TT chẳng biết mình thích hoa gì....và mãi mãi sẽ chẳng thích hoa nào đâu.."...Nói dối...nói dối trắng trợn.....Tại sao không cho người biết nhiều hơn về mình một chút.... tại sao lại cứ thích khép mình vậy cơ chứ...
Thực ra thíc nhất là hoa dại...bởi nó mang lại cho ta cái cảm giác bình yên....chi lạ... Thích hoa hồng vàng.....-- cũng không biết tại sao....Người ta nói màu vàng phản bội.....nhưng kệ...hồng vàng vẫn sẽ chẳng bao giờ phản bội lại ta đâu
Thíc màu tím của hoa...màu hường... màu cam nữa... thích nhiều cái lắm....Nhưng....thật khó trả lời cho người khác mình thích loại hoa gì....Chỉ thấy mơ hồ...bởi chính minh đôi lúc có biết bản thân thích cái gì đâu.....
Chỉ viết..viết theo cảm hứng...mà nói đúng hơn là ngẫu hứng mà thôi....
Lost.
12-11-2006, 09:47 PM
Tớ là con gái nhưng cũng không thích hoa đâu nhá :D:D....tại thấy hoa là một loài rất...bac...nó chỉ đêđêẹp chốc lát thôi..và chí để đánh lừa cảm giác khách quan trong chút xíu thui ..thế nên ai chơi mới tớ là không bao giờ tốn xiền hoa hoét gì ,,,nhưng tớ vẫn muốn tham gia để góp những loài hoa khác.....(không biêt có chuý mâu thuẫn nào không nữa m thui mặc kệ á...tớ vấn muốn bàn về cái thứ mà tớ ....chẳng thích.............dưới góc độ...thinh thích.....):mood: không hỉu mình đang lảm nhảm gì nữa :mood:...
Bắt đầu luôn nhá...:D
đừng quên tôi nhé với forgetmenot
http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/5/5f/Forget-me-not_close_600.jpg
http://www.xtec.es/col-anunciata-cerdanyola/plantes/miosotis%20de%20bosc%2001.jpg
http://static.flickr.com/43/102966254_a66266a1c7.jpg
Nhìn loài hoa này nhẹ nhàng nhỉ.....đẹp tinh khiết....và với một ý nghĩa hết sức dung dị "Đừng quên tôi"
Cũng hi vọng rằng trong tâm tưởng ai kia đừng quên nhau ..........cho dù cũng biết không gi là trọn vẹn .......xin lưu lại chút gì ................dù không là Vĩnh Cửu ......
FORGET-ME-NOT: tình yêu chân thật và kỷ niệm
chicken84
13-11-2006, 05:43 AM
mấy bạn post được nhiều hình ảnh hoa đẹp quá , hoa tượng trưng cho cái đẹp , ai cũng thích nhìn cái đẹp cả.Cảm ơn về những hình ảnh đẹp
phonglantim
13-11-2006, 07:14 AM
Theo tui được biết thì hoa violet còn có tên gọi khác là forgetmenot mà ,cái hoa 3` đưa lạ hoắc à ^^
Nhân tiện post cho 3` kon coi bài này hé ^^
"Đóa hồng anh trao cho em, trái tim nồng em trao cho anh". Không biết từ thuở nào hoa trở thành "ông tơ, bà nguyệt" để nói hộ những kẻ tình si.
Không chỉ hoa hồng, ở tất cả các loài hoa đều có ngôn ngữ riêng. Ngôn ngữ hoa có khi là tiếng nói chung của cả một tập thể người, một cộng đồng, thậm chí một dân tộc. Người ta trồng hoa, chơi hoa, tặng hoa để tỏ cốt cách tinh thần, nỗi niềm muốn bày tỏ. Các thiếu nữ tặng hoa cho Nguyên thủ quốc gia đến thăm nước mình để tỏ lòng kính trọng, mến khách, hoan nghênh cuộc thăm viếng. Khán giả tặng hoa ca sĩ, nghệ sĩ để tỏ lòng hâm mộ tài năng, học trò tặng hoa cho thầy cô để tỏ lòng biết ơn. Chàng tặng nàng bông hồng để nói "Anh yêu em". Hoa làm bừng thêm không khí hội hè, tết...
Sau ngày ông Táo lên chầu trời, người dân thành Thăng Long nô nức đi chợ hoa xung quanh phố Hàng Lược - Cầu Đông. Chợ họp từ 23 đến tận tối 30 tết. Hoa ngập lối ra vào chợ. Rực rỡ nhất vẫn là hoa đào. Người ta chen chân nhau để chọn được 1 cành đào Nhật Tân ưng ý. Từ cành, tán đến nụ hoa. Rồi họ nâng niu, xuýt xoa, sót xa khi ai đó vô tình đánh rơi một nụ hoa thơm trong sắc trời xuân ngày tết; một giò thủy tiên chứa đầy sự hồi hộp cùng giờ phút giao thừa. 12 giờ, hoa thủy tiên nở. Tuyệt gì bằng.
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/190.jpg
Theo như các sách nghiên cứu văn hóa thế giới thì người Hy Lạp được coi là người biết chơi hoa sớm nhất, và biết sử dụng hoa trong những dịp đặc biệt quan trọng vào việc riêng tư cũng như việc chung. Người La Mã có tục lệ đội vòng Nguyệt quế cho những nhà thơ đạt giải thưởng từ hơn 600 năm trước công nguyên. Họ là những người thường xuyên tổ chức những lễ hội để tôn vinh các loài hoa. Còn từ thời Trung Cổ người hiệp sĩ thể hiện tình cảm của mình với các cô gái bằng cách cài những bông hoa do nàng tặng lên mũ sắt. Còn các cô gái cài những bông hoa lên người mình để tỏ tình với các chàng trai.
Những chuyện cổ tích về loài hoa đều bắt nguồn từ một câu chuyện tình yêu, tình bạn, hay tình mẫu tử... Như tên hoa violet còn gọi là hoa forgetmenot (Xin đừng quên tôi), hay hoa mẫu đơn, hoa hồng vàng... Từ những cái tích đó mà mỗi loài hoa đều có ngôn ngữ riêng.
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/191.jpg
Hoa hồng được coi là "đệ nhất" của muôn loài hoa, hầu như các nước trên thế giới đều coi hoa hồng là biểu tượng của tình yêu và sắc đẹp phụ nữ. Hoa hồng đỏ là tình yêu nồng cháy, hoa hồng trắng là "trái tim đang yêu". Hoa făng-xê là sự nhớ nhung, hoài niệm về tình yêu. Theo tiếng Pháp hoa făng xê là pensée (nghĩa là: tư tưởng - ý nghĩ). Vì thế gửi một bông făng xê cho người yêu là muốn nói: "Em (Anh) đã chiếm lĩnh hồn tôi".
Ở Việt Nam và các nước phương Đông, hoa đào tượng trưng cho người con gái đẹp, hoa sen biểu tượng cho sự thanh cao, hoặc người quân tử (gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn). Hoa trà my: sự duyên dáng cao thượng; hoa cúc đại đóa: lạc quan trong khó khăn; hoa huệ tây trắng: sự thanh khiết; hoa cẩm chướng trắng: tài năng; hoa thược dược: lòng tự trọng; hoa lay ơn: sức mạnh của tính cách; hoa thủy tiên: tự yêu chính mình; hoa phong lan: tình yêu thầm lặng...
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/normal_HL46.jpg
......Tình yêu thầm lặng.....
Màu sắc và hương thơm của hoa cũng mang những ý nghĩa khác nhau:
- Hoa màu rực rỡ, hương thơm gay gắt: Sự nồng nàn, say đắm
- Hoa màu nhạt, hương thơm dịu: Tình cảm nhẹ nhàng, sự tin tưởng, kính trọng
- Hoa trắng: Sự ngây thơ
- Hoa màu đỏ: Tình yêu
- Hoa màu tím: Sự thủy chung
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/188.jpg
Và ở mỗi nước, ngôn ngữ loài hoa cũng được thể hiện ở khía cạnh khác nhau. Hoa cúc vàng ở Pháp và một số nước phương Tây là sự tang tóc, đau buồn, chia ly. Còn ở Việt Nam và các nước phương Đông thì là biểu thị của sự sum họp, thành đạt.
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/189.jpg
Người phương Tây coi hoa mai chỉ sự vô tình, còn người Việt Nam dùng hoa mai biểu thị khí tiết người quân tử, người có tâm hồn thanh cao. Cao Bá Quát viết: "Nhất sinh đê thủ bái Mai hoa" (Cả cuộc đời không cúi đầu trước bất kỳ ai ngoài hoa Mai). Hay người phương Tây coi hoa hướng dương tượng trưng cho đức tính tiết hạnh thủy chung của người phụ nữ, luôn hướng về mặt trời.
Thế giới loài hoa muôn sắc, muôn màu, muôn hương... và muôn ngôn ngữ khác nhau, mà chỉ người yêu hoa mới hiểu được hồn hoa .
NGỌC THÀNH
Tản mạn mùa sen
- Thư Hà Nội thỉnh thoảng trở về với mảnh đất và con người Hà Nội. HN không chỉ có Phố, HN còn có Hồ và Sen. Con người HN tinh tế đến bất ngờ với những thú thưởng thức hương, sắc, vị và hồn của sen...
“Sen hồng một thủa, em hồng mỗi độ xuân sang...”
Sáng nay đang còn ngái ngủ chợt thấy đâu đây mùi sen len trong gió, cứ bảng lảng như gần như xa. Tỉnh dậy hít một hơi thật sâu, đã không còn thấy đâu nữa. Mùi sen là thế, không đơn giản và dễ nắm bắt chút nào.
Phóng xe đến cơ quan, dọc đường thấy trong những gánh hoa dạo màu trắng ngần của Bạch Liên, màu phơn phớt như má con gái dậy thì của Hồng Liên, thấy bâng khuâng, chợt nhận ra hè đã đi cuối quãng đường. Sen cũng đã đến độ tự bao giờ, vậy mà bấy lâu mình đã lãng đi.
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/197.jpg
Nhớ mùa sen năm trước, mới chỉ chớm những nụ đen đen trong đầm anh và em đã vội vã rủ nhau lên ngắm. Cả một đầm sen rộng bát ngát xanh rì những lá, hai đứa cứ thi nhau căng mắt đếm xem ai thấy nhiều hơn. Rồi lại chí chóe vì “Bông kia em đã chỉ rồi”, “Đâu? Em chỉ bông khác, bông đấy của anh”. Rồi hồi hộp đợi đến chính giữa mùa sen, cũng khoảng này, hai đứa chọn một ngày, gọi là “Ngày của sen”. Từ sáng, hai đứa đã rủ nhau đi ăn nộm ngó sen ở một ngõ nhỏ trên phố Thi Sách. Cọng ngó sen trắng, giòn, thơm như tan trong đầu lưỡi, khiến ăn một mà lại muốn ăn hai. Sau đó rủ nhau lên Hồ Tây ngắm sen nở, trốn chủ đầm lấy thuyền sắt bơi men men. Em đóng vai “Thái liên nữ”, Còn anh đóng vai khách bộ hành lạc bước chốn Thiên Thai, cùng nhau nghêu ngao mấy câu:
Sóng đong đưa lá, gió rung hoa
Thuyền tẽ rừng sen nhẹ lướt qua
Cúi mặt cười che, lòng muốn nói
Ao sâu rơi xuống chiếc trâm ngà /1/
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/198.jpg
Nhưng tuyệt nhiên không hái, chỉ rẽ những lá sen to bản, xanh mướt còn đọng sương để được thấy những búp sen phấn hồng e ấp. Đến khi mặt trời lên cao rát mặt thì rủ nhau đi ăn chè sen ở quán Cung Đình. Hạt sen mùa trước phơi khô, giờ đem ngâm mềm, nấu với đường phèn ngọt mát. Vừa nhấm nháp cái vị bùi bùi của sen, thanh thanh của đường phèn vừa ngồi ngẫm nghĩ điểm đến tiếp theo. Buổi trưa, rủ nhau lên Hàng Cót ăn món chim câu hầm hạt sen, lơ đãng nhìn người mải miết qua lại. Hạt sen bùi, bở, thơm quện với vị ngầy ngậy của thịt chim cùng với những thứ gia giảm rất vừa độ khiến hai đứa vừa ăn vừa hít hà. Rồi anh khen em có khuôn mặt búp sen của con gái miền Kinh Bắc trong thơ Hoàng Cầm, em bướng bỉnh cãi chỉ ai đội khăn mỏ quạ mới có khuôn mặt búp sen. Thế rồi cứ tranh cãi mãi, chẳng ai thắng chẳng ai thua.
Ăn xong rủ nhau lên chùa Kim Liên đi dạo. Ngôi chùa nhỏ, nép mình bên khách sạn sang trọng bậc nhất Hà Nội, thế mà vẫn không mất đi vẻ thâm nghiêm. Chùa Kim Liên khác hầu hết những ngôi chùa trong Hà Nội. Không khói hương nghi ngút, không hòm công đức xanh đỏ khắp nơi. Trong chùa bao trùm một vẻ tĩnh mịch, uy nghi nhưng lại rất gần gũi. Bỏ dép bước vào chùa, nền đá ong mát lạnh, ram ráp cứ cọ dưới chân. Lại gần sư thầy hỏi sự tích chùa, rồi hỏi lung tung cây cỏ. Sư thầy chỉ dẫn cặn kẽ, còn phân biệt giúp Ngọc Lan và Hoàng Lan, hai loại hoa mà trước giờ em vẫn hay lẫn lộn. Trong chùa có một tảng đá xanh nguyên thạch, được lát ngay gần lối ra hồ, lại có mấy cây dừa nằm nghiêng nghiêng gần mặt nước, thế nên buổi chiều nắng gắt, hai đứa ngồi trên tảng đá, nhìn ra hồ mà thấy như đang trong buổi chiều tà. Tự nhiên em phát hiện ra là chẳng có loài hoa nào được lấy tên đặt cho chùa nhiều như thế. Có lẽ bởi cái thanh cao mà giản dị của loài sen gần gũi với những thuyết pháp của nhà Phật.
Trời sâm sẩm tối, rủ nhau đi ăn rồi đi uống trà sen ở Hiên Trà Trường Xuân. Nghe cậu bán hàng giới thiệu loại trà sen này mỗi cân được ướp với 1400 bông sen Hồ Tây, hai đứa bật cười hỏi nhau “Hồ Tây nhiều sen đến thế sao?”. Nhưng rồi mùi sen đậm, ngát trong chén trà khiến hai đứa cũng lăn tăn suy nghĩ. Có lẽ người ướp trà cũng phải kỳ công lắm, từ lúc chọn trà, ủ hương đến khi sấy khô rồi trữ lại, mới có được chén trà sen thơm nhẹ nhàng, tinh tế thế này. Ngồi lan man lại hỏi nhau “Tại sao làng Bác sinh ra lại có tên là Kim Liên, tên một loài hoa đặc trưng, mang nét đẹp thanh cao của người Việt Nam?”. Rồi lại lan man đến chuyện pha trà, thưởng trà cầu kỳ của các cụ ta xưa. Những thú chơi mà giờ đây có lẽ chỉ còn tồn tại ở trong sách vở hoặc được gói gọn, nâng lên thành mức xa hoa trong một vài quán “hoài cổ”. Cứ thế mà đến tận nửa đêm, rồi ngồi rốn tán chuyện với anh chủ quán đợi đến 3 giờ sáng đi chợ hoa đêm.
Len trong đám hồng tía đủ màu ở chợ hoa Quảng Bá em cũng tìm thấy những bó sen trắng được gói kín trong lá xanh nâu. Hoa cắt từ tối, cuộng hoa còn dính chặt những sợi tơ khiến em không sao kìm được, thốt lên “Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng”. Anh giật mình bảo sao em nói gở thế, em có nói gì đâu, chỉ là một câu thơ trong Truyện Kiều thôi mà. Anh bảo nghĩ nhiều nó vận vào thân, lần sau đừng nói thế nữa nhé. Rồi anh dạy em cách chụp ảnh, cách điều chỉnh độ mở ống kính, cách bố cục bức ảnh với bó sen trắng vừa mua. Em vốn là “học trò thông minh”, anh lại là “thầy tận tình” nên chẳng mấy lúc mà em cũng có được một bộ ảnh hoa sen ưng ý.
Rồi anh chở em về, ôm theo một bó ngát sen, thế là hết một “Ngày của sen”, một ngày trọn vẹn. Trước khi chia tay còn rủ tuần sau lại có một “Ngày của sấu” nhé, bởi mùa này cũng là mùa sấu rộ nhất trong năm. Mình sẽ đi uống nước sấu, ăn vịt om sấu, rồi mua cả ô mai sấu về ngậm nữa. Nhưng rồi cứ lần lữa mãi, “Ngày của sấu” vẫn chưa diễn ra thì anh đã xa rồi.
Đến công ty, bật máy tính lên, vô thức em thay màn hình bằng hình bó sen hôm ấy, lại thấy nhớ, cồn cào. Biết đến khi nào anh trở lại bên em, để chúng ta lại có một ngày của sen trọn vẹn?
Mai Thuỷ
--------------------------------------------------------------------------------
/1/ “Thái liên khúc”- Thơ Bạch Cư Dị
Nguồn từ vietnamnet ^^ ...thấy hay hay nên post cho 3` kon coi :D
Ai rảnh tớ chỗ công viên nước Hồ Tây thì tha hồ ngắm sen và ngửi mùi hương từ sen ,ở đó có nhiều lắm ^^ đẹp mê hồn luôn hi hi
bad_boy
13-11-2006, 11:38 PM
.....Màu tím ...tôi yêu màu tím....vì sao? tôi chẳng rõ .....chỉ biết rằng hình như nó rất hợp với tôi ....cả thời gian trước,bây giờ và có lẽ cả về sau này vẫn vậy .......
....Điều đầu tiên tôi liên tưởng đến khi đưa tay chọn bất cứ cái gì đó chính là màu sắc ,cố tìm cho mình một gam màu quen thuộc .....Yêu màu tím ....có thể chính vì vậy mà những gì liên quan đến nó tôi đều yêu hết .....từ những bông hoa lan tím cho đén những bông hoa dại khác bên đường mang một màu tím rịm.....
....phonglantim....
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/normal_HL74.jpg
Là loài hoa " nữ hoàng " ...tuy nhiên đó ko phải là điều thu hút tôi lắm....tôi thích nó đơn giản bởi nó mang một màu sắc thật tuyệt vời .....một màu tím như chứa đựng trong đó vô vàn điều chưa dám nói....
...Cái tên đã gắn bó với tôi suốt một thời gian khá dài.Bạn bè hỏi vì sao? - tôi không biết trả lời sao.!...chỉ thấy vui khi bản thân mình đựoc gắn liền với nó ,nhắc tới màu tím...người ta sẽ nhớ tới tôi...nhắc tới tôi...người ta sẽ nhớ ngay đến màu tím.....Tôi cũng yêu nó bởi nó có ý nghĩa với tôi vô cùng,dường như có mợt sự động viên lớn đối với tôi mỗi khi nhìn thấy nó ....< tất nhiên đó là những gì của quá khứ >......
Hoa phăng
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/124.jpg
Không hiểu tự lúc nào tôi trở nên yêu nó....có thể là do người khác thích nó ,tôi tò mò tìm hiểu và chợt nhận ra nó cũng đẹp lạ thường .....
Thêm một vài bông hoa dại khác .....
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/165.jpg
Hoa sim....
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/167sim.jpg
Hoa chua me đất
http://i52.photobucket.com/albums/g38/phong_lan_tim_13/166.jpg
CÒn rất nhiều loài hoa khác màu tím nữa mà tôi chẳng thể nào viết được .....có thể là do tôi ko biết viết hoặc không biết đến nó ........Dù sao đi nữa thì tôi luôn yêu quý những loài hoa mang màu sắc diệu kì này....
hãy là một nhành hoa màu tím đẹp nhất nhé bạn ^_^
tiểu bối
14-11-2006, 06:19 AM
woa hoa màu xanh.............Thanks Miranda nhiều nha.Tb rất thích hoa màu xanh.......ko nói chính xác hơn là Tb thích màu xanh.Hoa màu xanh đẹp thật đấy.Hoa màu xanh- 5 cánh nhỏ thế kia với ý nghĩa "xin đừng quên tôi " cùng với 1 tình yêu chân thật.Hoa chính là 1 cách bày tỏ tình cảm của mình tế nhị và hay nhất đấy -- Tb nghĩ vậy hihihi
phonglantim
14-11-2006, 09:00 AM
Một bài về hoa cúc kiếm đựoc trên vietnamnet ^^
Cúc vàng mùa thu
- Đất trời đang vào Thu...Trời rất trong và nắng rất hanh. Cúc vàng, đang nở rộ, cứ vàng rực, cứ sáng ngời giữa đất trời, trong hồn người...
Sớm heo may. Vừa bước chân ra khỏi con ngõ nhỏ, bất ngờ, một mầu vàng rực, rung rinh hiện ra trước mắt. Đặt gánh hàng hoa xuống, bà cụ xởi lởi: “Cô mua hoa cho già đi. Cúc vàng mùa thu đấy!”.
Chao ôi! Cúc vàng mùa thu! Câu nói thật lãng mạn của người già khiến người nghe phải định thần lại. Tóc bạc trắng, vấn trần. Đôi viền môi khô mà vẫn nét. Đôi mắt nheo cười hiền hậu, hóm hỉnh, gợi cái nét nghịch ngầm từng gặp đâu đây.
http://www.vietnamnet.vn/dataimages/200608/original/images1077163_hoa-cuc-to.jpg
Phải rồi, hình như là nét thanh xuân phảng phất của nữ điêu khắc gia nổi tiếng họ Điềm, xứ Huế, với cái dáng tượng nằm có cái tên rất ngộ - “vắt mảy”/*/ - hình như chỉ người Huế mới hiểu, độc đáo, xuân thì, bất tử và vĩnh cửu với thời gian. Khác chăng, là tấm áo nâu sồng của người miền quê xứ bắc, và đôi quang gánh như tạc trên vai. Ngày xưa, hẳn là người duyên ngầm, hút hồn thiên hạ lắm đây.
Tôi cúi xuống đón từ tay bà lão một bó cúc. Hai người đàn bà, một đã già và một đang tới, nhìn nhau. Mắt cười, miệng cười và hoa cũng như cười. Như đón nhận mối tình muôn thuở mặn nồng nhất khi thu sang. Đón lấy cái màu vàng rực rỡ mà ấm áp. Một mùi thơm thoảng, hăng hắc, nồng say. Những bông cúc to đang độ hàm tiếu, cứ cong cong, cum cúp, như má lúm đồng tiền con gái tủm tỉm ẩn giấu điều riêng bí ẩn. Tôi không hiểu lắm nụ cười của cúc vàng. Nhưng lại yêu cúc đến nặng lòng. Tình yêu vốn đa diện, lạ kỳ và oái oăm mọi lẽ. Có thể càng hiểu lại càng yêu. Mà cũng có khi chỉ cần cảm thấy yêu mà không cần hiểu.
Dường như trong cuộc đời mỗi người thiếu nữ, mỗi người đàn bà đều chọn cho mình một loại hoa để yêu, để nhớ, để gửi gắm, tình tự, để thấy nó gần với mình, nó là chính mình. Nhưng tôi không chọn cúc vàng mà chính cúc vàng chọn tôi.
Bông cúc vàng đầu tiên đã “chọn” tôi lại là bông cúc trong... tấm bưu ảnh của “người ấy”. Một bông cúc đại đoá vàng rực như không thể vàng hơn. Những cánh hoa mỏng manh, quăn quăn, còn rõ những giọt sương (hay giọt nước) ngân ngấn. Thế thôi. Cũng đủ nghe thấy tiếng con tim thình thịch. Cũng đủ có những phút giây như đãng trí một mình ngồi nghĩ xa xăm mà chẳng hiểu nghĩ gì. Cũng đủ để bỗng thấy thoắt vui thoắt buồn, vô cớ.
Những tiếng đập khe khẽ ngây thơ, khờ dại rồi cũng đi qua. Chỉ cúc vàng còn ở lại. Bông cúc vàng trong ảnh đã đánh thức tuổi thơ tôi, một thời khăn quàng đỏ ngày ngày cắp sách qua bờ hồ Hoàn Kiếm, đẹp tuyệt vời những khoảnh vườn nhỏ quanh hồ đầy cúc vàng. Tôi tung tăng trong bài thơ của sách giáo khoa ngày khai trường:
“Cứ mỗi độ thu sang.
Hoa cúc lại nở vàng.
Ngoài vườn hương thơm ngát.
Ong bướm bay rộn ràng.
Em cắp sách tới trường...”
http://www.vietnamnet.vn/dataimages/200608/original/images1077167_cucvang.jpg
Không giống những tiểu thư con nhà giàu nhung lụa ở Hà Nội, tìm thấy mình trong vị thế của hồng nhung, không giống những ni cô nhà chùa tìm thấy mình trong hồn của hoa sen, tôi không dám yêu hồng cũng chẳng dám yêu sen. Vì hồng kiêu sa quá, khuê các quá ít ai dám gần. Còn sen thì thanh khiết quá, nhưng mỏng manh quá, sớm nở, sớm tàn. Khi những cánh sen rụng bời bời, nhuỵ sen héo rũ, tôi thấy se lòng.
Tôi chỉ là đứa con gái nhỏ một gia đình công chức cũ hạng trung lưu của Hà Nội, bị cuốn theo những chìm nổi, những thăng trầm, những biến thiên của thời cuộc, càng trải nghiệm và hiểu cái cay đắng của cuộc đời, tôi càng yêu cúc vàng. Không phải chỉ vì cúc vàng đã “chọn” tôi, mà chính vì càng ngắm cúc, càng quan sát cúc, tôi càng ngưỡng mộ cúc những phẩm chất “người”.
Cái đẹp của cúc ngời sáng và thánh thiện như gương mặt thiếu nữ, nhưng lại đằm thắm duyên dáng như tâm hồn thiếu phụ. Giản dị đấy mà không kém phần kiêu hãnh. Mềm mại đấy mà không kém phần cứng cáp. Ngay cả khi chết đi rồi, tàn úa rồi, thân cúc khô quắt lại, lá cúc héo rũ, cúc vàng vẫn như cười nụ, nụ cười bí ẩn với thời gian, với nhân gian.
Tình yêu cúc vàng còn nhân lên gấp bội khi tình cờ được biết cúc còn là loài hoa có ích - có thể là một vị thuốc dân gian - và còn để ướp trà. Tôi yêu thêm hoa cúc bởi nhũng vẻ đẹp hữu ích và hương săc bền lâu ấy.
Cúc vàng còn hiển hiện trong tâm thức nghề nghiệp của tôi, khi một nhà báo đồng nghiệp, nguyên là nhà giáo, cũng là người Hà Nội gốc, còn cha chị, một giáo sư, gia đình chị cũng là gia đình nhà giáo nổi tiếng của Hà Nội xưa, nói: “Em biết không, hoa cúc cũng là hoa tượng trưng cho nghề dạy học, cho nhà giáo đấy, vì nó có vẻ đẹp rất thanh cao!”.
Tôi theo học một lớp ngoại ngữ, tiếng Anh. Thày giáo của tôi, một người Hà Nội gốc, gia đình có nhà thờ họ rất lớn. Khi thày còn sống, Ngày Nhà giáo Việt Nam 20- 11, tôi đều mang tới tặng thầy bó hoa cúc tươi rói, vàng rực. Trong nhà thầy, mỗi gian nhà thiết kế nội thất theo từng phong cách, phương Đông phương Tây. Bó hoa cúc vàng của tôi bao giờ cũng được thầy cắm trang trọng trong phòng khách lớn.
Thầy mất rồi, thi thoảng tôi bỗng nhớ đến hình ảnh của thầy. Một ông giáo già cao lớn như người phương tây, có mái tóc bạc hơi lượn sóng nghệ sĩ, thầy thường đeo chiếc kính trắng, khoác chiếc áo măng tô và chống chiếc can. Nhớ đến câu nói của thầy: “Có lúc thầy nhớ tới em và tự hỏi, không biết con bé Dung của thầy có hạnh phúc không?”. Rồi thầy cười, nụ cười thật hiền hậu. Tôi đã lớn rồi, có chồng, có con, nhưng trong mắt thầy tôi vẫn chỉ là con bé...
http://www.vietnamnet.vn/dataimages/200608/original/images1077165_cucvang1.jpg
Tôi đã theo cúc vàng hay cúc vàng theo tôi trên mọi nẻo đường công tác, không biết nữa. Chỉ biết tôi đã sửng sốt, đã sững sờ, dọc con đường lên cao nguyên Lâm Đồng, cơ man nào là những vạt hoa cúc vàng. Những bông cúc quỳ nổi tiếng, từng nhẹ nhàng bước vào những trang văn tinh tế của Trần Thuỳ Mai, rực màu cam, cánh cứng cáp, vươn cao giữa nắng giữa gió, cứ lao xao trò chuyện suốt dọc đường.
Vẳng đâu đây, tiếng hát trầm ấm đầy nội tâm của Cẩm Vân: “Nơi anh gặp em có hoa vàng rực rỡ, có khung trời mộng mơ...”. Và tôi đã không tin nổi trước mắt mình, phía xa, sau sân bay Liên Khương (Đà Lạt), cả một trời hoa, cả một cánh đồng hoa cúc vàng. “ Mùa thu vàng” trên cao nguyên là đây.
Và, còn có điều này chắc nhiều người không biết. Mùa thu, trời rất trong và nắng rất hanh, nhưng lại là mùa khắc nghiệt. Đến làn da con gái còn trở nên khô ráp. Không một loài hoa nào sung mãn với mùa thu. Mùa thu không phải mùa của “Hoa đến thì... hoa nở”. Chỉ riêng cúc vàng, với sức sống và bản lĩnh sinh học, cứ vươn cao, cứ nở rộ, cứ vàng rực, cứ sáng ngời giữa đất trời. Như con người giữa cuộc đời vậy.
Ôi, cúc vàng mùa thu!
Kim Dung
/*/ - Tên bức tượng người đàn bà nằm gác chân chừ "ngũ" của nhà điêu khắc Điềm Phùng Thị, hiện đang lưu giữ ở bảo tàng tranh mang tên bà tại thành phố Huế.
Lúm Đồng Tiền
15-11-2006, 09:11 AM
HOA XƯƠNG RỒNG.
Xương rồng là loại dễ trồng , chỉ cần một vốc đất lẫn cát nó cũng có thể sống được . Xương rồng không kén đất như những cái cây khác . Nó dễ sống ... và cũng dễ chết . Chỉ cần nước ngập chừng 1-2 ngày là nó chít weo gòi . Lấy con dao con , lựa phần chưa bị úng cắt ngang lấy phần còn xanh , khi hết nước thì vùi cái phần xanh ấy xuống , độ vài ngày sau là lại có một cây xương rồng khác rồi . Vì nó dễ chết nhưng cũng dễ sống , nên ta thích lấy nó làm quà tặng cho bạn bè và người thân . Chẳng bao giờ nó chết được , trừ khi người được tặng không chăm lo nó thôi .
Hoa xương rồng đẹp , mỗi cây cho một cái hoa khác nhau mà cái hoa nào cũng đẹp hết , hoa đủ kiểu đủ màu sắc . Ngắm XR chẳng bao giờ biết chán cả , tựa như là đang thưởng thức một buổi vũ hội màu sắc vậy
Bạn cho rằng người yêu XR đều là người nội tâm đa cảm sao ? Ta lại nghĩ khác . Người yêu hoa XR mới là những con người cứng cỏi và mạnh mẽ , đó là nhưng đức tính của XR . Hoa XR khoe sắc từ gai nhọn , nó đâm chồi từ bên dưới lớp gai xù xì và vươn lên rồi bừng nở ngay trên lớp gai đó , hoa XR là một loại hoa can đảm và gan dạ . Nó sống và tưng bừng màu sắc mà chẳng cần ai chăm sóc , không đỏng đảnh như những cái hoa khác . Bạn thử tưới vài giọt nước cho cây XR lúc có hoa xem , thế nào nó cũng mau tàn hơn hẳn . Hoa XR sống nhờ nắng , gió và đất . Nó sống mãnh liệt giữa những nhọc nhằn , cánh hoa đẹp cứng cỏi , không mềm yếu hay mỏng manh như những cái hoa khác nhưng vẫn không kém đi sự quyến rũ , sự duyên dáng của 1 cái hoa . Những người yêu XR thường có một cách sống giản dị nhưng cá tính . Họ giống như XR , một loại cây sống và vươn lên từ những khô cằn , từ những khó khăn để rồi góp sức bừng nở cho cuộc đời những bông hoa xinh xắn .
Serenade
15-11-2006, 08:03 PM
http://i13.photobucket.com/albums/a280/danhaivan/hoatrinhnu.jpg
SỰ TÍCH HOA TRINH NỮ
Thuở ấy, nhà nọ từng có hai kiếp đàn bà, cả hai kiếp đến lượt mình, đều chôn chân thờ chồng đi lính.
Hai người đàn ông lần lượt ra đi, nhưng người về thì chỉ một. Người chiến binh dũng cảm ấy về làng trong tiếng tiền hô hậu ủng, xênh xang trong mũ áo vua ban và làm vẻ vang cho dòng họ. Nhưng khi đón chồng, người đàn bà thứ hai khóc thầm: “Cân đai, mũ áo, bổng lộc vua ban… tất cả đều đẹp nhưng mái đầu ta và ông ấy tự lúc nào đã ngả sang màu sương!…”
Vậy nên, kiếp đàn bà thứ ba vừa lọt lòng và nhoe nhoe khóc, thì cả bà, cả bố và mẹ cô bé chắp tay: “Lạy Phật! Lại thêm một cái tội nữa. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không gả nó cho bất kỳ một người lính nào đâu nhé. Hai đời, chúng ta đã đợi chờ đến bạc tóc, thế còn chưa đủ sao?”.
Cô bé lớn lên mơn mởn như nụ hồng. Từ nhỏ đến lớn cả nhà không cho cô được nói chuyện với bất cứ một người lính nào để cô giữ lời nguyền thuở trước.
Một buổi sáng, xa xa vẳng tới tiếng trống ngũ liên. Cô gái bước ra vườn, đến bên bờ giậu đẫm sương. Chàng trai nhà bên đang gấp gáp khăn gói lên đường. Vốn là đôi trẻ vẫn cũng nhau chơi trò “đố lá”, họ cùng nhìn nhau rồi cùng cúi mặt, lớp lông măng ngăm ngăm trên mép chàng trai khẽ rung. Tiếng trống thúc dồn. Chàng trai đánh bạo:
- Thế… có chờ… không?
- Sao không hỏi xem bông tầm xuân có nở trước khi mặt trời lên không? - Cô gái cắn môi, nước mắt lăn tròn trên má.
Và thế là mặt chàng trai đỏ đến tận chân tóc. Lâng lâng như vừa được chắp cánh, chàng bấm bụng: “Ta có thể ra đi, dù “da ngựa bọc thây”.
Cô gái trở vào, mắt ngấn nước và thẫn thờ như người ốm, trong tiếng trống ngũ liên xa xa thúc dồn. Vậy là cả nhà biết. Họ trách lẫn nhau, rồi hai người đàn bà ôm nhau khóc. Bà cô gái thắp ba nén hương khấn người chồng quá cố: “Ông ơi! Có lẽ cháu ông đúng, bởi tôi nghiệm rằng, nếu bây giờ ông sống dậy, lại ra trận, thì tôi vẫn chờ ông. Ôi! Cái kiếp đàn bà!…”. Mẹ cô gái nức nở: “Chỉ tại mẹ thôi, chính mẹ đã truyền cho con dòng máu “đợi chờ”! Con làm sao khác được!”. Ông bố cố gạt đi: “Thì cũng phải có một đứa con gái nào đó chờ thằng bé ấy chứ, cũng như ngày xưa, trong căn nhà này bà chờ tôi vậy! Bây giờ, chỉ còn biết mong sao thằng bé ấy trở về!”.
Nhưng thằng bé không sớm trở về. Chàng tân binh hăng hái giết giặc trong vài trận rồi ngôi sao chiếu mệnh mỉm cười với chàng ta, đấng quân vương vốn giỏi chọn người, vừa nhìn thấy chàng trai đã nhận ra ngay rằng đây là một tên lính hầu trung thành vô hạn. Thế là, ngài cho rút chàng trai về, ngày đêm cận kề bên ngài, một bước cũng không được rời xa. Khi còn giặc giã, vua cần chàng đưa vồng ngực vạm vỡ ra che làn đạn giặc, còn khi hết giặc, vua càng cần chàng hơn, để giữ gìn quyền uy tối hậu. Chàng là lưỡi kiếm “trừng phạt” tuyệt hảo, sẵn sàng giáng xuống đầu bất kỳ ai, theo lệnh đấng quân vương.
Đã mười bảy năm rồi, cô gái chờ người lính ấy. Từ một thiếu nữ như nụ hoa chớm hé, nàng đã trở thành một cô gái quá lứa nhỡ thì. Bà nàng, rồi cha mẹ nàng theo nhau lần lượt trở về cõi Phật. Trước khi nhắm mắt, họ đều gọi con gái đến bên giường dặn dò: “Mai ngày nếu sinh con gái…”. Cô gái lặng lẽ khóc khi bà và bố mẹ mất, lặng lẽ khóc khi người yêu của chúng bạn trở về hay tử trận và cuối cùng, lặng lẽ để tang người yêu năm xưa, vì đã mười mấy năm rồi, chàng biệt vô âm tín.
Thế rồi một buổi chiều có tiếng vó ngựa ghé sát bên thềm.
Bước xuống từ yên ngựa là một người đàn ông phong trần và nhìn mọi vật từ trên xuống qua ánh mắt lạnh lẽo như thép. Ngang lưng anh ta thắt chiếc đai vàng vua ban. Đó là phần thưởng sau khi anh ta lập được công đâm vào lưng người bạn cũ. Người bạn này đã cả gan ngăn vua khi ngài hạ lệnh chém một danh tướng. Ông này chỉ vì mắt kém mà trót dâng vua một quả táo bị sâu ăn. Sau bữa tiệc ngập máu ấy, vua đã cất nhắc anh ta và cho phép anh ta về thăm nhà sau mười mấy năm xa cách. Mười mấy năm qua, người lính đó vẫn không quên người yêu xưa. Giữa cuộc đời bụi bậm, giữa triều đình đầy mưu kế sâu độc, cô trinh nữ nhà lành cắn môi cố nuốt giọt nước mắt chia ly vẫn không mờ nhạt mà thật lạ kỳ, lại càng như vầng trăng xa thẳm gọi anh về.
Người con gái lỡ thì bước tới vài bước rồi sững lại. Nàng hoang mang tự hỏi, không biết đó có phải là chàng trai hàng xóm năm xưa rụt rè mãi mới dám hỏi: “Thế… có chờ… không?”. Nhưng khi người đàn ông ấy gọi tên nàng bằng giọng nói thân thuộc, nàng khóc, tiếng khóc nghe như ngàn mảnh thủy tinh rơi, vì nàng phải chờ đợi quá lâu, và người nàng chờ nay đã biến thành người đàn ông có cái nhìn lạnh lẽo như thép.
Làng xóm đua nhau chúc mừng nàng. Các ông làm nghề “gõ đầu trẻ” đem mối tình chung thủy của hai người rao giảng trong các lớp học. Thế là từ đấy có thêm nhiều cậu bé chỉ mơ về chiến trận. Mơ về một mai mình được hầu cận đấng quân vương. Còn những cô bé thì chỉ ao ước sao mai này lớn, được chờ người yêu đến khi lỡ thì!
Không chậm trễ gì, người ta làm lễ cưới cho đôi tình nhân chung thủy. Vua ban áo tím cho nàng trinh nữ lỡ thì và đám cưới trọng thể hết chỗ nói. Hoàng hôn xuống, cạnh chén rượu bên mâm cỗ, quan khách tròn xoe mắt nghe chú rể kể chuyện. Mười mấy năm hầu cận vua, anh ta đã quen tính kín miệng. Và chỉ bốc lên khi rượu đã ngà ngà. Nhưng anh không biết nói chuyện gì khác, ngoài chuyện chém giết. Anh kể về những bữa tiệc đầy sơn hào hải vị ngập máu trong thời bình và say sưa mô tả các kiểu chết của nhiều người khác nhau dưới tay kiếm của anh. Cuối cùng, vì sao vua đã ban cho anh ta chiếc đai vàng.
Người trinh nữ nghe chuyện của chồng mới cưới và nàng đứng không vững nữa. Lảo đảo, nàng lùi dần về buồng. Nép mình trên giường trong bóng tối, nàng như ngửi thấy mùi tanh lợm của máu, và trên mặt nàng như có làn môi lạnh toát của những oan hồn lướt qua. Nàng vùng dậy, run lật bật, vội vàng châm lửa lên tất cả các ngọn đèn dầu lạc mà nàng tìm được trong buồng. Ánh đèn chập chờn đỏ quạch càng làm nàng thêm sợ hãi.
Vừa lúc đó, có tiếng kẹt cửa. Thân hình to lớn của người chồng mới cưới chếnh choáng tiến vào. Theo thói quen, anh ta vẫn mang theo thanh kiếm. Nàng nhìn lên, và thấy anh không vào một mình. Theo liền sau anh là một người đàn bà trong veo, tóc xoã - chỉ có bộ tóc là còn màu sắc - mặc quần áo đại tang, đang cầm một tấm áo đẫm máu giơ lên và cất giọng đều đều một cách kỳ lạ, lặp đi lặp lại như không bao giờ dứt:
-Hãy trả chồng cho ta! Kẻ giết bạn kia, trước khi mi bước vào giường cưới! Hãy trả cha cho năm đứa con thơ dại của ta! Hãy trả…
Vậy mà chồng nàng không nghe thấy gì cả, anh dựng thanh kiếm vào vách, rồi xáp tới đặt tay lên ngực nàng. Ngay lúc đó, nàng nhìn thấy máu từ tấm áo trong tay người đàn bà xoã tóc rỏ xuống hai bàn tay người chồng mới cưới. Nàng ôm mặt rú lên kinh hãi:
- Ôi kìa, máu! Máu nhiều quá! Máu đỏ cả hai bàn tay!
Chồng nàng giật mình nhìn lại. Anh vẫn không thấy gì cả, ngoài những vết sẹo ngang dọc nơi bàn tay mình. Anh dỗ dành:
- Ồ! Can đảm lên, cô em ủy mị! Chẳng qua là vì em quá hồi hộp đó thôi! Đã bao ngày ta chờ phút giây này. Nào, hãy vui lên.
Anh nói vậy, nhưng miệng không cười và mắt vẫn lạnh như thép, cũng như từ ngày về đến giờ, chưa một ai nhìn thấy anh cười. Người trinh nữ bỏ hai bàn tay che mặt. Nàng không nhìn thấy người đàn bà tóc xoã nữa, nhưng trên khuôn mặt đang gần xuống mặt nàng, nàng chỉ thấy khóe miệng mím chặt và cái nhìn lạnh lẽo như cái nhìn của Thần Chết. Lại sợ hãi cuống quít, nàng van vỉ:
-Hãy mỉm cười đi anh! Em van đấy! Hãy cười lên để em thấy anh của ngày xưa. Bao năm chờ đợi, em đâu muốn anh buồn…
Người chồng cố hết sức để mỉm cười. Đã lâu lắm rồi anh không làm cử chỉ đó nên bây giờ anh không biết bắt đầu một nụ cười như thế nào. Khó nhọc lắm, anh mới nhớ ra rằng, khi cười người ta phải để lộ ít nhất là một hàm răng. Anh nhếch môi, để lộ hẳn hai hàm răng chắc khỏe.
Nhưng anh quên rằng, khi người ta cười, chính đôi mắt cười trước, cái miệng cười sau, thậm chí chỉ cười bằng mắt cũng đủ. Mà đôi mắt muốn cười, trước hết tâm hồn phải cười đã, cho nên cố gắng để mỉm cười, trông anh lại thêm vẻ dữ dằn đe dọa của một con sói. Ngay lập tức, vợ anh co rúm lại và quay mặt vào trong, thổn thức cố kìm tiếng khóc.
Người chồng buồn bã soi trong tấm gương cười, ngắm kỹ mình, rồi tuyệt vọng:
- Thôi, thế là hết, cả một đời chờ đợi! Em chối từ ta, em ghê tởm ta ư?
Anh rũ xuống thành giường, rồi gầm lên như một con thú bị thương:
- Tại sao em chờ ta cả đời, để rồi chối từ ta? Tại sao em bắt ta phải cười! Còn đâu nữa chàng trai với lớp lông măng trên mép ngày xưa! Ta đã trở thành “người đàn ông không cười” của triều đình, từ khi bàn tay này nhúng vào máu bạn bè, bên những bàn tiệc đầy sơn hào hải vị. Đấng quân vương sai ta giết hết những kẻ bất tuân thượng mệnh bằng các chiếc đũa. Trong mọi chiếc đũa nạm vàng nơi bàn tiệc đều có một lưỡi dao tinh tế giấu ở trong…
Anh nức nở, đôi vai rung lên dữ dội:
- Ôi! Bạn ta! Người bạn đã cùng ta tựa vào lưng nhau tìm hơi ấm chống đỡ cơn gió lạnh chiến hào. Thôi, thế là hết và đây là đêm tân hôn vĩnh biệt, phần thưởng cuối cùng cho người lính quá nửa đời phụng sự đấng quân vương.
Tiếng nức nở dữ dội của người chồng mới cưới rung chuyển cả căn phòng. Rồi xách kiếm trên tay, anh bỏ đi biệt xứ. Có người nói rằng anh đã đến tìm vua, định bắt vua phải đền tội đã biến anh thành người đàn ông không biết cười. Nhưng vua đã kịp giết chết anh trước, bằng chính một trong những chiếc đũa nạm vàng nơi bàn tiệc. Cũng có người bảo rằng anh lại lao vào những cuộc chém giết mới không ghê tay cho quên ngày tháng.
Chỉ còn lại nơi quê nhà người trinh nữ lỡ thì. Nàng sống âm thầm như cái bóng, mà không một lần nghĩ đến chuyện tự giải thoát bằng cái chết. Nhưng cái tật hễ có tiếng chân hay tiếng động mạnh là đưa tay lên ôm mặt thì nàng không sao bỏ được.
Một hôm, người xã trưởng được mời đến để làm giấy chứng tử cho nàng. Nàng chết mà hai tay che mặt, người khâm liệm nắn thế nào cũng không bỏ ra.
Vài ngày sau, trên mộ nàng rùm roà mọc một loài cây thấp lòa xòa mang hình tròn tim tím buồn man mác. Mỗi khi có chân bước qua hay va chạm mạnh, những chiếc lá lăn tăn lại giật mình khép lại, xuôi xuống như bàn tay ai che mặt.
Những loài hoa cỏ mọc đầy chung quanh lấy làm lạ lùng lắm về chuyện đó. Một hôm, chúng chặn chàng Gió lại:
- Này, anh Gió! Ở đây, không có ai già như anh và trẻ như anh. Vậy anh hãy nói cho chúng tôi biết vì sao loài cây mới đến kia, tầm thường đến vậy, lòa xòa bên vệ cỏ, khách bộ hành dễ dàng giẫm lên, có gì đặc biệt đâu mà phải gìn giữ, hơi một tí lại lấy tay che mặt, điệu đà làm vậy?
Từng trải như chàng Gió mà cũng không trả lời được. Thế là một đêm thanh tĩnh, dịu dàng, muôn hoa cỏ đang mơ màng trong giấc ngủ êm đềm, chàng Gió lướt tới bên loài cây tầm thường ấy, khẽ hỏi:
- Này cô em bé bỏng! Sao em hay che mặt thế? Ở đây có ai chọc ghẹo em sao? Em hay e thẹn lắm à? Nếu không, tại sao người ta lại gọi em là cây trinh nữ?
Đắn đo một chút, rồi loài cây ấy nhẹ nhàng đáp:
- Không phải thế đâu, mặc dù chết đi, em vẫn là trinh nữ. Em che mặt vì sợ. Ngày nay người ta càng tranh giành nhau dữ hơn, những bàn tiệc ngập máu vẫn còn nhiều. Vậy nên, mỗi va chạm, mỗi bước chân tạt qua đều làm em giật thót mình. Em sợ người ta sẽ gửi đến cho em đôi bàn tay đầy máu và khuôn mặt người yêu xưa chẳng biết cười.
Cây trinh nữ chợt co mình lại vì vừa nghe tiếng chân qua. Đó là bước chân sóng đôi của một đôi trai gái đang đi trong sương mù. Trước khi cẩn thận khép những mắt lá lại, cây trinh nữ cầu khẩn: “Ôi! Lạy Phật! Cầu cho đây không phải là bước chân của những người phải tiễn nhau về nơi ấy!!
http://img526.imageshack.us/img526/2139/hoatrinhnu1webvq1.jpghttp://img201.imageshack.us/img201/7821/hoatrinhnu2webdr0.jpg
http://img175.imageshack.us/img175/5660/hoatrinhnu3webqc0.jpg
Powered by vBulletin® Version 4.2.5 Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.