Ðăng Nhập

Xem đầy đủ chức năng : VỞ "kỊch CÂm" VÀ Chai NƯỚc SuỐi



chuonggio
01-11-2006, 07:00 PM
Chiều. Chạy xe rảo quanh trung tâm thành phố, tôi dừng lại bên khoảng công viên nhỏ đối diện cổng chính nhà thờ Đức Bà, mua trái dừa tươi, chầm chậm tận hưởng vị ngọt của nó và ngắm nhìn thành phố giờ tan tầm.

Ở thành phố này, hình như mọi người đều tất bật, vì vậy muốn tìm được một góc tĩnh lặng giữa lòng thành phố không phải dễ. Đang mơ hồ thả hồn theo dòng suy nghĩ, tôi chợt thấy một chiếc xích lô chạy về hướng mình. Trên chiếc xích-lô là một người bạn nước ngoài trẻ tuổi, chắc cũng là một sinh viên như tôi. Trông chàng thanh niên này có dáng điệu rất “Tây”, mái tóc dài được cột lại gọn gàng, tai đeo khuyên, mặc quần soọc ngắn đến gối.

Xe dừng, người thanh niên ngoại quốc xuống xe và chạy về phía hàng bán nước ngay trước mặt tôi. Anh chỉ vào chai nước suối và giơ hai ngón tay. Cô bán hàng bỏ hai chai nước khoáng vào túi xốp đưa cho người thanh niên và nhận tờ 50 ngàn từ anh. Thấy không có dấu hiệu cho thấy cô bán hàng đang tìm tiền thối đưa cho mình, người thanh niên đứng yên không chịu đi.

Người phụ nữ bán hàng dường như cũng hiểu ý anh, cô hằn học rút trong túi ra tờ 10 ngàn đưa cho anh. Người thanh niên vẫn tiếp tục nhìn cô trong chốc lát rồi mới quay trở lại xe. Anh đưa một chai nước khoáng cho bác chạy xích lô đang nhễ nhại mồ hôi đứng chờ mình bên đường… Chai nước có lẽ có giá trị bằng cả buổi chiều chạy xe vất vả của bác…

Quá đủ cho một buổi chiều… Tôi tưởng như mình vừa được xem một vở kịch câm. Không có lời thoại nào vì tất cả nhân vật trong vở kịch này đều không hiểu ngôn ngữ của nhau. Người thanh niên ngoại quốc kia đã đồng cảm và chia sẻ với nỗi mệt nhọc của bác chạy xe xích lô - một người hoàn toàn xa lạ và không hiểu ngôn ngữ của anh. Còn cô bán nước, cô đã lấy lòng mến khách của người Việt chúng ta ra để chào đón một người bạn phương xa thế ư?

Chiếc xích lô chở người thanh niên ngoại quốc lại tiếp tục hòa vào dòng người đang hối hả, hối hả nối đuôi nhau…

SƯU TẦM

Lost.
01-11-2006, 11:38 PM
Câu chuyện này rất nhẹ nhành nhưng lại sâu sắc quá đỗi..........một vở kich câm cho người VN thấy ra đc rằng đó là những gì còn tồn đọng lại .....
Bảo sao bao nhiêu bài học về lòng trắc ẩn vẫn mãi không bao giờ là cũ kỹ.
Cảm ơn thêm một câu chuyện đc Sưu tầm rát ý nghĩa.

heo con ũn ĩn
06-11-2006, 02:54 AM
:`( chán quá đi mất, thói wen dân buôn bán người VN với ngoại quốc :(

ý thức kém, đó là tất cả vấn đề ....

Lost.
06-11-2006, 03:18 AM
Đọc lên không ai là không có một chút gọi là hổ thẹn với nơi mình đã một tên trong quốc tịch ấy......

Nhưng may thay và hi vọng đó chỉ là một phần rất rất đỗi nhỏ nhoi thôi......
Đánh thức lòng trắc ẩn chắc cần thời gian ...

chuonggio
06-11-2006, 08:52 AM
ko phải ai cũng có kiểu buôn bán với người nước ngoài như thế này nhưng ......."con sâu làm rầu nồi canh" :( theo khảo sát thì có khoảng 80% người nước ko muốn quay trở lại VN lần thứ 2,hình ảnh con người VN luôn được quảng bá là dễ mến và hiếu khách nhưng cứ như thế này thì...........

Lost.
06-11-2006, 09:14 AM
Nghe mà buồn lòng nhỉ
Mà lại sắp Apec nữa chứ.......hi vọng hội nhập và phát triển mà vẫn còn đôi ba những hình ảnh con sâu ấy thì e....
Nhưng cuộc sống vẫn còn cần nhiều những nâng cấp về ít nhất là tư tưởng tâm lý của mỗi người nữa mà :)

hướngdương90
06-11-2006, 09:27 PM
tớ thấy người VN mình hay thế lắm.Ở HN , cứ thấy tây ở đâu là bâu vào bắt họ mua hết cái nọ cái kia.Đã thế lại còn bán rất đắt cho họ.Không biết đến bao giờ người mình mới học được hai chữ "hiếu khách " đây