Lost.
31-10-2006, 02:55 AM
Có những lúc bên mình không còn ai…có thể là lúc cần yên tĩnh để làm việc, để tập trung viết bài hay mơ mộng tìm một vầng thơ…mình loay hoay viết, xoá cho đến khi hoàn chỉnh một bài làm cho công việc hay cho thú tiêu khiển của mình…thì mình có biết đâu được rằng có một người vẫn đồng hành với mình từ lúc bắt tay vào việc cho đến lúc thở phào nhẹ nhõm…người ấy cũng thở phào nhẹ nhõm y như mình…vì chẵng ai xa lạ đó chính là cái bóng của mình mà mình đâu có hay ?
Có những lúc mình đang vui vầy cùng bạn bè…bao nhiêu bạn trai săn đón,bao nhiêu bạn gái tíu tít cười đùa,hát hò,nhẩy nhót…Hay cả những lúc mình đang rong chơi đi dạo phố phường, ghé tiệm nọ vào quán kia,mua sắm đủ thứ linh tinh con gái …khi đã thấm mệt bước ra chỗ giữ xe thì…ô kìa dưới cái nắng chói chang gay gắt của Ngọ, cái bóng vẫn kiên nhẫn…mệt mõi không kém mình…lẽo đẽo theo sau…
Có những khi mình đang muốn xa lánh thế nhân,từ chối tất cả mọi cuộc hẹn hò,mọi cuộc vui nào rồi cũng nhàm chán…chỉ muốn chui vào cái vỏ ốc bí mật của mình,trầm tư mặc tưởng như một yogi, bó gối chiêm nghiệm lại cuộc đời . . . thì cái bóng vẫn lì lợm chui vào theo . . . thật là bực cả mình! muốn đuổi hắn đi mà không sao làm được chuyện đó . . . Nhưng rồi mình lại mặc kệ hắn đi! Vì có khi mình bị …bí về vấn đề gì, mình thử hỏi hắn xem sao thì hắn vẫn lặng câm…hắn vốn là như thế mà…
Nhưng cũng có những khi mình bị thất vọng não nề vì một chuyện gì đó, hay đang đau khổ vì những người dưng …mình cảm thấy đang bị …cả thế giới bỏ rơi, cảm giác cô đơn cùng cực quạnh hiu giá rét,chỉ còn biết rơi nước mắt ngắn dài tủi thân…thì bạn ơi, chính lúc ấy cái bóng vốn lặng câm kia lại thốt nên biết bao nhiêu lời an ủi vỗ về ấm áp nhất . . như tiếng nói của một người bạn gái thân tình nhất ? không…người chị gần gũi nhất ? không…chính là tiếng nói vô vàn thương yêu ,tràn đầy bao dung của …mẹ !
Vì thế bạn ơi, xin đừng quá hờ hững , vô tình với cái bóng của chính mình . Xin đừng bực bội hắt hủi nó…đừng mặc kệ nó với cuộc sống đen tối lặng câm . Khi vui bạn nên chia với nó đầu tiên, cười với nó, hát với nó…để may rủi có khi bạn đang đứng bên bờ vực thẳm của buồn phiền, tuyệt vọng…bạn hãy nhớ mình vẫn còn có một người đồng hành vui vẻ yêu đời ,thương yêu bạn nhất …là cái bóng của bạn chứ còn ai ?
Người đồng hành đôi khi chỉ là cái bóng…xin đừng quên.
Có những lúc mình đang vui vầy cùng bạn bè…bao nhiêu bạn trai săn đón,bao nhiêu bạn gái tíu tít cười đùa,hát hò,nhẩy nhót…Hay cả những lúc mình đang rong chơi đi dạo phố phường, ghé tiệm nọ vào quán kia,mua sắm đủ thứ linh tinh con gái …khi đã thấm mệt bước ra chỗ giữ xe thì…ô kìa dưới cái nắng chói chang gay gắt của Ngọ, cái bóng vẫn kiên nhẫn…mệt mõi không kém mình…lẽo đẽo theo sau…
Có những khi mình đang muốn xa lánh thế nhân,từ chối tất cả mọi cuộc hẹn hò,mọi cuộc vui nào rồi cũng nhàm chán…chỉ muốn chui vào cái vỏ ốc bí mật của mình,trầm tư mặc tưởng như một yogi, bó gối chiêm nghiệm lại cuộc đời . . . thì cái bóng vẫn lì lợm chui vào theo . . . thật là bực cả mình! muốn đuổi hắn đi mà không sao làm được chuyện đó . . . Nhưng rồi mình lại mặc kệ hắn đi! Vì có khi mình bị …bí về vấn đề gì, mình thử hỏi hắn xem sao thì hắn vẫn lặng câm…hắn vốn là như thế mà…
Nhưng cũng có những khi mình bị thất vọng não nề vì một chuyện gì đó, hay đang đau khổ vì những người dưng …mình cảm thấy đang bị …cả thế giới bỏ rơi, cảm giác cô đơn cùng cực quạnh hiu giá rét,chỉ còn biết rơi nước mắt ngắn dài tủi thân…thì bạn ơi, chính lúc ấy cái bóng vốn lặng câm kia lại thốt nên biết bao nhiêu lời an ủi vỗ về ấm áp nhất . . như tiếng nói của một người bạn gái thân tình nhất ? không…người chị gần gũi nhất ? không…chính là tiếng nói vô vàn thương yêu ,tràn đầy bao dung của …mẹ !
Vì thế bạn ơi, xin đừng quá hờ hững , vô tình với cái bóng của chính mình . Xin đừng bực bội hắt hủi nó…đừng mặc kệ nó với cuộc sống đen tối lặng câm . Khi vui bạn nên chia với nó đầu tiên, cười với nó, hát với nó…để may rủi có khi bạn đang đứng bên bờ vực thẳm của buồn phiền, tuyệt vọng…bạn hãy nhớ mình vẫn còn có một người đồng hành vui vẻ yêu đời ,thương yêu bạn nhất …là cái bóng của bạn chứ còn ai ?
Người đồng hành đôi khi chỉ là cái bóng…xin đừng quên.