PDA

Xem đầy đủ chức năng : Sài Gòn tự sự ...



player
26-10-2006, 10:46 AM
(Một bài đọc từ một blog của người bạn ML,người bạn này không phải là tác giả-Cảm ơn đến tác giả viết nên một bài hay như thế này bởi không biết tên tác giả nên không viết vào đây)


Cái quan trọng nhất của đất SG là gì ? Chính là con gái SG

"Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Gái Sài Gòn cái mỏ cong cong..."

CON GÁI SÀI GÒN

-Bài viết này hơi cảm tính một chút.


Có người hỏi làm sao để phân biệt một nhỏ Sài Gòn với miền khác. Dễ ợt, nhìn vào gương mặt và nước da chứ làm sao nữa.

Con gái Sài Gòn có khuôn mặt thanh thanh, xương dài (thon thon), đôi mắt thì lém lém, hơi tinh ranh chút. Nét mặt này khác xa với cô gái Hà Nội sắc sảo mặn, khác o Huế với nét thanh trầm buồn buồn trong “chất” Huế.

Nước da con gái Sài Gòn cũng khác với làn da trắng hột gà bóc của con gái Hà Thành kẻ chợ, khác luôn làn da trắng hồng hào, gò má hây hây đỏ của cô gái cao nguyên Đà Lạt. Làn da của con gái Sài Gòn cũng chẳng “mặn” màu bánh mật như các chị các em gái áo bà ba miền Tây, con gái Sài Gòn mang nước da nhẹ hơn, thăm thắm hồng…có thể nói đây hông phải là ưu điểm của con gái Sài Gòn so với các vùng khác.

Nhưng… người con gái Sài Gòn cũng như đứa con tắm trong dòng Sài Gòn Giang quanh thành phố mà khác với một sông Hồng nơi đất thủ đô, một Hương Giang trầm ngâm nơi Thần kinh đất Huế, hay con sông chính rồng ôm lấy cả miền Tây kia; các cô luôn mang một nét đặc trưng rất riêng biệt của người Sài Gòn.

Cô gái Bắc bán buôn tháo vát, khéo ăn khéo nói – O Huế với chiếc áo dài tím và nón lá bài thơ thường kín đáo, ít bộc lộ tâm tư mình cho người khác biết, còn con gái Sài Gòn ? Cũng như những người thiếu nữ Nam Bộ khác, cô gái Sài Gòn có trong tính cách mình sự dạn dĩ và bình dị. Cái dạn dĩ ở đây đồng nghĩa với thái độ tự nhiên của các cô trong giao tiếp, trong trò chuyện. Đó chẳng phải là thái độ giữ kẻ đến mất tự nhiên, mà là chất “nhựa” vốn chảy trong dòng máu của hậu duệ những con người đi khai hoang mở đất những ngày đầu tiên. Họ bình dị trong lối sống và cách xử sự. Chính điều này tạo cho người đối diện một cảm giác thỏai mái dễ chịu khi tiếp xúc.

Nếu như ngày xưa, người con gái Nam Bộ, Đồng Nai – Gia Định “đẹp” trong mắt người miền khác với chiếc áo bà ba đặc trưng thì nay, tiếc là áo bà ba ít khi còn thấy xuất hiện giữa lòng thành phố khói bụi tất tả với nhịp sống nhanh của một đô thị đang phát triển.( nhưng thấy các Bà người già và thiếu nữ hay mắc ah nha ). Có thấy, họa chăng đó là bóng dáng của vài chị gánh hàng rong với giọng rao ngọt lịm “Ai chè bà ba nước dừaaaa…”, của vài cô dì bán hàng ngoài chợ, và của những người bà bồng bế vài đứa cháu hát nho nhỏ dăm câu ru giấc ngủ…Giữa lòng Sài Gòn, giữa những dòng xe mịt mờ khói, con gái Sài Gòn “đẹp” một cách khác với các kiểu áo quần mà dám nói chẳng nơi nào trên đất nước mình “chạy” thời trang nhanh bằng. Muốn biết giờ bọn trẻ mặc áo quần gì, mốt thế nào, thời trang ra sao, chẳng khó. Cứ chiều chiều tối, nhất là những ngày cuối tuần, xách xe lòng vòng về hướng Trần Hưng Đạo ra quận 5 Chợ Lớn – China Town là “mãn nhãn” liền. Nói vậy ra, nhìn con gái Sài Gòn cũng là nhìn một mặt của đất Sài Gòn vậy.

Áo quần xe xua vậy đó, mà không hiểu sao vẫn thích nhất chuyện được ngắm con gái Sài Gòn trong áo dài trắng. Hồi lâu rồi, có lần nói chuyên cùng nhỏ bạn ở Hà Nội. Nhỏ hỏi “Thế trong ấy các bạn nữ mặc gì đi học?” – Đáp “Thì áo dài chứ gì.” - Hỏi tiếp “Mặc áo dài suốt á ?” – lại đáp “Ừ…chứ sao nữa.” ah mà có khắc con gái sài gòn mặc áo thoải mái hơn bởi vì sài gòn có 2 mùa mưa náng mặc gì cũng thích – “Ngoài này thì khác cơ. Thế muốn diện đồ đẹp thì sao ?” – Lúc đó chỉ cười. Diện đồ đẹp, đồ mới thì có cả ngàn dịp để diện đó chứ, cần gì phải đến trường. Ở Sài Gòn và miền Nam, do chẳng chịu cái lạnh như Hà Nội và miền Bắc, nên chỉ không được diện mỗi áo lạnh, áo gió, áo len mà thôi.

Nữ sinh Sài Gòn bây giờ cứ vào phổ thông trung học là áo dài trắng tinh mà lượn lờ khắp mọi con đường. Lúc còn chưa được học phổ thông, còn bé xí, mỗi dịp ngang qua các trường cấp III, lại hay thả hồn mơ màng nhìn theo các “chị” áo trắng tung tăng. Đến lúc học phổ thông trung học, chuyện ngày ngày ngắm các bạn nữ điệu đàng trong tà áo dài đến lớp trở thành quen thuộc quá đỗi. Quen đến mức cứ như là đó là chuyện hiển nhiên phải có trên đất Sài Gòn vậy. Đến lúc bị… đuổi khỏi bậc phổ thông, mỗi giờ tan trường, ngang qua nơi những tà áo trắng bay bay, ai không có chút xao xuyến quen thuộc chứ ? Con gái Việt Nam chỉ đẹp khi mặc áo dài áo bà ba, con gái Sài Gòn cũng vậy thôi…

Hồi còn đi học,hay ở xóm vẫn hay nghe các bà hay tụi con trai nói những câu như thế này :

Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Gái Sài Gòn cái mỏ cong cong

Chuyện con gái Sài Gòn “mỏ” có cong không thì hông biết, chỉ biết con gái Sài Gòn có cái dẫu môi cong cong dễ làm chết người lắm, nhất là khi cánh môi be bé ấy cong lên một chữ “hông” khi đứa con trai rủ rê đi đâu, năn nỉ gì đó.

Mà con gái Sài Gòn có điệu đà, õng ẹo chút thì mới đúng thiệt là con gái Sài Gòn. Ai mà chẳng biết vậy. Gọi đó là cái duyên ngầm của người con gái đất Gia Định cũng chẳng có gì sai. Ai hiểu được sẽ thấy sao mà yêu mà thương đến vậy thôi.


Nếu phải so sánh Sài Gòn với Hà Nội chẳng hạn, thì ta có thể so sánh ngay hai loại ổi của hai xứ. Ổi đào Hà Nội thơm lừng, ngọt ngay, ruột đỏ tươi rất đẹp, nhưng cùi mỏng, hột to, vừa khó nhá vừa chỉ nhắm được tí là hết. Ổi Sài Gòn to hơn nắm tay, cùi dày, không ngọt và thơm như ổi đào nhưng giòn tan, cắn một miếng là mát lịm, lại có thể chia cho nhiều người ăn, chấm muối ớt nghe qua là chảy nước miếng.

Con gái Sài Gòn cũng vậy, nghe qua là chảy nước miếng.

Con gái Sài Gòn dễ thương lắm! Họ có cái nhìn trong trẻo về cuộc sống, lại chẳng giận dai vùng vằng vô lý bao giờ. Đi đón trễ thì: "anh để em chờ nãy giờ đó coi có được hông? Ghét dễ sợ luôn hà!" Cộng với một cái lườm, hai cái nguýt thì bọn Tèo Sài Gòn hối hận quá cả 2 tháng sau mới ... trễ lần nữa.

Con gái Sài Gòn còn biết ăn mặc, đi đứng, nhất nước. Tiền có thể thiếu chứ phong cách tiểu thư thì chẳng thiếu bao giờ. Tiểu thư Sài Gòn không ưỡn ẹo mè nheo, mà phóng xe vèo vèo đứng tim Tèo.

Giọng gái Sài Gòn thì ngọt hơn mía lùi. Cái câu " hổng chịu đâu" mà nghe dân xứ khác nói thì ngứa lỗ nhĩ, nghe con gái Sài Gòn nói thì bọn Tèo Sài Gòn như bong bóng xì hơi, biểu cái gì cũng nghe ráo trọị Con gái Sài Gòn lãng mạn chẳng kém ai, nhưng cũng rất thực tế. "Được thì được hổng được thì thôi, làm chi mà dzữ dzậy!"


Sài Gòn là vậy đó, ít nhất là từ cái nhìn của Tèo tôi. Sài Gòn dễ thương khôn tả, khoáng đạt và bao dung, rộng rãi và hào phóng. Người Sài Gòn sống nhanh nhất nước, không sợ cái mới, ghét cái lỗi thời, sống rất thực tế.

Còn ti tỉ nhiều đề tài thú vị về Sài Gòn mà tôi không muốn đề cập vì lười là chính: cuộc sống sinh viên học sinh Sài Gòn, các trò ma mãnh " cua ghệ" của bọn Tèo Sài Gòn, con trai Sài Gòn, bạn bè Sài Gòn...

pultt_22722_p
26-10-2006, 11:10 AM
n gái Sài Gòn dễ thương lắm! Họ có cái nhìn trong trẻo về cuộc sống, lại chẳng giận dai vùng vằng vô lý bao giờ. Đi đón trễ thì: "anh để em chờ nãy giờ đó coi có được hông? Ghét dễ sợ luôn hà!" Cộng với một cái lườm, hai cái nguýt thì bọn Tèo Sài Gòn hối hận quá cả 2 tháng sau mới ... trễ lần nữa.

Con gái Sài Gòn còn biết ăn mặc, đi đứng, nhất nước. Tiền có thể thiếu chứ phong cách tiểu thư thì chẳng thiếu bao giờ. Tiểu thư Sài Gòn không ưỡn ẹo mè nheo, mà phóng xe vèo vèo đứng tim Tèo.

Giọng gái Sài Gòn thì ngọt hơn mía lùi. Cái câu " hổng chịu đâu" mà nghe dân xứ khác nói thì ngứa lỗ nhĩ, nghe con gái Sài Gòn nói thì bọn Tèo Sài Gòn như bong bóng xì hơi, biểu cái gì cũng nghe ráo trọị Con gái Sài Gòn lãng mạn chẳng kém ai, nhưng cũng rất thực tế. "Được thì được hổng được thì thôi, làm chi mà dzữ dzậy!"

con gái sài gòn đáng yêu thật vậy hả thế này mai phải vào sài gòn tìm bạn gái mất

SouthernStar
26-10-2006, 07:01 PM
puttt : sao bạn đề cao con gái sài gòn thế ko biết mình thấy con gái sai gòn ăn chơi chưng diên quá trời luôn .

ngoc oi la ngoc
26-10-2006, 08:33 PM
thanks Player vì đã post một bài về con gái Sài gòn hay đến vậy.
Được thấy lại chính mình, thấy lại một thời xa xưa:"Nữ sinh Sài Gòn bây giờ cứ vào phổ thông trung học là áo dài trắng tinh mà lượn lờ khắp mọi con đường."
Nhớ lại giờ tan trường ngày ấy, nữ sinh Sài Gòn ùa ra như ong vỡ tổ, những tà áo dài trắng tung bay trắng xóa cả con đường.
Đẹp sao những tốp nữ sinh đạp xe trên đường, tà áo trắng bay trong gió nhẹ nhàng, khiến bao người ngẩn ngơ.
May mắn vì mình ngày đó mình được đi học trên con đường rất đẹp: Nguyễn Bỉnh Khiêm - đường có trái cầu quay.....

hotaru_216
26-10-2006, 11:49 PM
Trời....đọc xong bài nì mát cả ruột gan...........nhưng mừ........mình là kon gái Sài Gòn chính gốc.......mà sao ko thấy có điểm gì giống lắm.........^_^............chỉ có tội chạy xe nhanh là giống thui........^_^

bằng_lăng_tím
27-10-2006, 01:28 AM
Con gái HN cũng có nhiều điểm mạnh lắm chứ.
Ngày xưa người ta có câu :
"Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An "
Về sự duyên dáng và lịch thiệp thì con gái Sài Gòn ko thể bằng gái HN được :mpl:

tôi_đi_tìm_em
28-10-2006, 01:08 AM
Gái HN cũng không đùa được đâu.Đẹp một cách mặn mà , sâu lắng.Tôi đã từng vào HCM vài lần nhưng không thích cái giọng gái MN cho lắm , thích giọng gái HN hơn , nhẹ nhàng mà từ tốn chứ không chạy như mấy xanh re , nghe chẳng hiểu gì

dù sao đây cũng là ý kiến chủ quan nên mấy bạn đừng phản bác nhé , hehe

hotaru_216
28-10-2006, 01:42 AM
Uhm..............có lẽ...........con gái Sài thành khác con gái Hà thành...........
Nơi Sài thành chỉ có hai mùa mưa nắng...........chỉ có nét tinh nghịch của tia nắng hạt mưa.........con gái Sài thành cũng vậy...........hồn nhiên và vô tư.........rất là cới mở...........
Hà thành thì có mùa thu.............con gái Hà thành sâu sắc.............và đằm thằm hơn........cũng đâu có sai..............
nói chung mỗi người một vẻ................ai thích vẻ nào thì............tùy.........^_^

tôi_đi_tìm_em
28-10-2006, 01:57 AM
con gái Sài thành sâu sắc.............và đằm thằm hơn........cũng đâu có sai..............
nói chung mỗi người một vẻ................ai thích vẻ nào thì............tùy.........^_^

Tôi không cho rằng con gái Sài thành sâu sắc và đằm thắm hơn đâu bạn ạ.

hay là bạn viết nhầm nhỉ?

hotaru_216
28-10-2006, 02:41 AM
Uhm...Chết quên................nhầm...........con gái Hà thành sâu sắc hơn............^_^

kem dâu mút
28-10-2006, 05:40 AM
Con gái HN cũng có nhiều điểm mạnh lắm chứ.
Ngày xưa người ta có câu :
"Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An "
Về sự duyên dáng và lịch thiệp thì con gái Sài Gòn ko thể bằng gái HN được :mpl:

không biết K có nhầm lẫn không nhưng hình như Tràng An là đất Ninh Bình xưa chứ không phải Hà Nội :)

Có thể thấy, Player post cái topic này chỉ là cho mọi người vào xem và nhận xét thôi. Đúng là con gái mỗi miền một vẻ và mỗi người cũng một vẻ, không hoàn toàn giống nhau. Cái bài này viết về CON GÁI SÀI GÒN. Vậy có ai tâm đắc về con gái miền khác thì lại viết thêm để mọi người cùng hiểu thêm một nét đẹp khác của cuộc sống.

K lại thấy, con gái SG chỉ được mỗi cái tính tình phóng khoáng và thoải mái như chính con người miền Nam. Phóng khoáng nhưng không quá sởi lởi, thoải mái nhưng không quá buông thả. Nhưng... không phải ai cũng hoàn toàn thế!

tieuphan_tl
28-10-2006, 06:04 AM
nghe bạn kể dzậy ! mình thấy tự hào quá ^^ ( vì cũng là girl sg mà )
thực tế ko phải hoàn toàn như vậy nhưng sẽ cố gắn để đúng là như vậy...và hơn thế nữa

BOY...XXX....GIRL
28-10-2006, 06:13 AM
không biết K có nhầm lẫn không nhưng hình như Tràng An là đất Ninh Bình xưa chứ không phải Hà Nội :)


Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An

Tràng An ý nói đất Kinh kì chứ không phải vùng đất Ninh Bình nào đó.BOY học ban A nhưng ngày xưa cô giáo cũng đã từng giảng về câu ca dao này.Tràng An đã từng là tên gọi đất kinh kì của người Trung Quốc xưa , về sau Tràng An được dùng như một từ để chỉ về vùng đất kinh kì.
Câu này muốn đề cao người Kinh kì , muốn nói người thủ đô thường thanh lịch

Chủ quan của BOY vẫn thích gái HN hơn , nhẹ nhàng mà sâu lắng.Nhưng tất nhiên ở đâu cũng có người nọ người kia.

kem dâu mút
28-10-2006, 07:24 AM
Ra là thế, có lần K nghe nhiều người nói về người Tràng An. Nhưng nếu mà nói là kinh kì thì cũng cố thể là đất Ninh BÌnh vì xưa cố đô là ở đó mà. Dù sao thì câu ca dao gì đó cũng đúng khi nói về nét thanh lịch của người thủ đô nhỉ.
Nói gì thì nói, K vẫn thích con gái HN mặc dù mình lại là con gái SG. :)

You're potato
28-10-2006, 10:26 AM
Con gái mỗi nơi một vẻ, nên nói chung rất khó để đưa ra lời so sánh ^.^

Nhưng cảm ơn Player vì bài viết rất hay, nghe mà thấy tự hào ghê ^.^
Mình người Bắc, nhưng hiện đang sống tại SG. Thích giọng nói ở SG hơn, dễ thương kinh khủng. Con gái SG mà nhõng nhẽo thì....:hihi:
Phong cách sống ở SG cũng khác HN : Nhanh, đơn giản hơn. Người SG nghĩ sao nói vậy chứ không chau chuốt, hay "nói gần nói xa" như người HN.
Còn những cô gái đất Hà thành thường có nét gì đó đoan trang, nhẹ nhàng. Con gái SG lại phóng khoáng nhưng không hề buông thả.

Dù sao thì tất cả cũng chỉ là....tương đối thôi :)

khangminh
28-10-2006, 04:08 PM
:hihi: con gái mỗi người mỗi vẽ :hihi:
nét đẹp làm chít con trai :hihi: đọc xong nhớ nhà quá :rain: con gái sài gòn dễ xương lắm :D

:hihi: mà người ta nói: "đất nào tươi bằng sông dàm cỏ, giọng nào ngọt bằng giọng phương nam" :hihi:
"giận rùi , em đi dzìa" nghe ngọt mà nhói lòng ghia luôn cơ :hihi:

hướngdương90
28-10-2006, 07:39 PM
anh Player ơi , chị Ti gôn là gái HN đấy :cr:. ai đã từng viết bài "Giai nhân phương Bắc" bất hủ tặng chị Ti gôn ấy nhỉ ? hihi:timup: , hay chị Ti gôn là trường hợp ngoại lệ :so_funny:
Gái ở đâu cũng có nét đẹp riêng mà ? và khi yêu một người sẽ không phân biệt họ là người ở đâu đâu nhỉ anh Player nhỉ :hihi:

player
29-10-2006, 01:58 AM
(BÀI VIẾT CỦA CÙNG TÁC GIẢ TRÊN.ĐÂY LÀ BÀI SƯU TẦM ,PLAYER POST LÊN ĐỂ CHO MỌI NGƯỜI ĐỌC VÀ HIỂU THÊM VỀ SÀI GÒN ,THÀNH PHỐ MANG TÊN BÁC. VÌ KHÔNG BIẾT TÊN TÁC GIẢ NÊN HÔNG CÓ THỂ ĐỀ TÊN BÊN DƯỚI .)
Thật sự đây là hai bài viết cảm nhận về nét đẹp Sài gòn thật sâu sắc ,Giọng văn viết cũng thật sự giản dị và dễ hiểu như nét đẹp của người Sài gòn.

http://i54.photobucket.com/albums/g101/playerthong/db281c09.jpg

Tản mạn cái giọng Xì Goòng

Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, trong đầu lúc nào cũng có một ý định là sẽ “thở đều” trên mảnh đất ồn ào này, ý định đó chắc sẽ giữ mãi cho đến lúc một ngày nào đó âm thầm không bứt rứt cắn tay áo mà mỉm cười he he he XXX xuống dưới ấy… Gọi là yêu Sài Gòn thì có phần hơi quá! Không dám gọi thứ tình cảm dành cho Sài Gòn là tình yêu, nó chưa thể đạt đến mức ấy. Cái tình với Sài Gòn là cái tình của một thằng ăn ở với Sài Gòn hơn 20 năm, cái tình của một thằng mà với nó, Sài Gòn còn quá nhiều điều níu kéo, quá nhiều chuyện để mỗi khi bất chợt nghĩ về Sài Gòn, lại thấy nhơ nhớ, gần gũi...


Có dạo đọc trong một bài viết về Sài Gòn – Gia Định của nhà văn Sơn Nam, có thấy ông viết giọng Sài Gòn, cũng như văn hóa và con người Sài Gòn là một sự pha trộn và giao thoa đến hợp nhất của nhiều nơi. Đó là những người Chăm bản địa, những người khách Hoa, những người miền Trung đầu tiên đến đất Gia Định…Từ đó hình thành một loại ngôn ngữ vừa bản địa, vừa vay mượn của những người đi mở đất…


Giọng người Sài Gòn được xem là giọng chuẩn của miền Nam, cũng như giọng người Hà Nội được xem là giọng chuẩn của người miền Bắc. Giọng chuẩn tức là giọng không pha trộn, không bị cải biến đi qua thời gian. Như nói về giọng chuẩn của người Hà Nội, người ta nói đến chất giọng ấm nhẹ, khi trầm khi bổng, khi sắc khi thanh, và chẳng ai phủ nhận người Hà Nội nói chuyện rất hay và “điêu luyện”. Cái “điêu luyện” ấy như thuộc về bản chất của người Hà Nội mà chỉ người Hà Nội mới có được. Nếu nói là người Việt Nam nói như hát, thì đúng ra chỉ có người Hà Nội là “nói như hát” mà thôi, họa chăng chỉ có giọng Huế của người con gái Huế trầm tư mới cùng được ví von thế…Người Sài Gòn thì khác, giọng Sài Gòn cũng khác. Không ngọt ngào …mía lùi như một số người dân Tây Nam Bộ ven vùng sông nước mênh mang chín rồng phù sa, không nặng nề cục mịch như người miền Đông Nam Bộ nóng cháy da thịt, giọng người Sài Gòn cũng ngọt, nhưng là cái ngọt thanh hơn, nhẹ hơn. Đó là chất giọng “thành thị” đầy kiêu hãnh của người Sài Gòn, chẳng lẫn vào đâu được mà dù người khác có bắt chước cũng khó lòng. Dường như qua nhiều năm cùng với đất Gia Định – Sài Gòn phù hoa trong nhịp sống, trong đổi mới và phát triển, thì giọng nói của người Sài Gòn cũng trở nên “cao sang” hơn. Dù vậy, có cái “thanh” của một vùng đất một thời là thủ phủ Nam Bộ, nhưng cũng chẳng mất đi đâu cái mộc mạc không bỏ được của cái gốc chung Nam Bộ.


Giọng người Sài Gòn nói lên nghe là biết liền. Ngồi nghe hai người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau ở một quán nước, bên đường hay qua điện thoại, dễ dàng nhận ra họ. Cái giọng không cao như người Hà Nội, không nặng như người Trung, mà cứ ngang ngang sang sảng riêng…Mà điều đặc biệt trong cách người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau là mấy từ “nghen, hen, hén” ở cuối câu... Người miền khác có khoái, có yêu người Sài Gòn thì cũng vì cách dùng từ “nghen, hen” này. Khách đến nhà chơi, chủ nhà tiếp. Khách về, cười rồi buông một câu “Thôi, tôi dìa nghen!” - Chủ nhà cũng cười “Ừ, dzậy anh dìa hen!”. Nói chuyện điện thoại đã đời, để kết câu chuyện và cúp máy, một người nói “Hổng còn gì nữa, dzậy thôi hen!” “thôi” ở đây nghĩa là dừng lại, kết thúc, chấm dứt gì đó. Hai đứa bạn nói chuyện cùng nhau, bắt gặp cái gì vui, quay đầu sang đứa kế bên “Hay hén mậy?” bằng giọng điệu thoải mái…


Giọng người Sài Gòn đôi khi diễn đạt cùng một câu nói, nhưng lại bằng nhiều cung bậc giọng điệu khác nhau lại mang ý nghĩa khác nhau. Đám nhỏ quậy, nghịch phá, người chị mắng, giọng hơi gằn lại và từng tiếng một, có chút hóm hỉnh trong đó “Dzui dzữ hen!”. Đám bạn cùng tuổi, ngồi chơi chung, cười đùa, một người nói giọng cao cao vui vẻ “Dzui dzữ hen!”…Người Sài Gòn có thói quen hay “đãi” giọng ở chữ cuối làm câu nói mang một sắc thái khác khi hờn giận, khi đùa vui như “Hay dzữuuu”, “Giỏi dzữưưu…!” Nghe người Sài Gòn nói chuyện, trong cách nói, bắt gặp “Thôi à nghen” “Thôi à!” khá nhiều, như một thói quen và cái “duyên” trong giọng Sài Gòn.


Người Sài Gòn nói chuyện, không phát âm được một số chữ, và hay làm người nghe lẫn lộn giữa âm “d,v,gi” cũng như người Hà Nội phát âm lẫn các từ có phụ âm đầu “r” vậy. Nói thì đúng là sai, nhưng viết và hiểu thì chẳng sai đâu, đó là giọng Sài Gòn mà, nghe là biết liền. Mà cũng chẳng biết có phải là do thật sự người Sài Gòn không phát âm được những chữ ấy không nữa, hay là do cách nói lẫn từ “d,v,gi” ấy là do quen miệng, thuận miệng và hợp với chất giọng Sài Gòn. Ví như nói “Đi chơi dzui dzẻ hen mậy!” thì người Sài Gòn nói nó… thuận miệng và tự nhiên hơn nhiều so với nói “Đi chơi vui vẻ hen!”. Nói là “vui vẻ” vẫn được đấy chứ nhưng cảm giác nó ngường ngượng miệng làm sao đó. Nghe một người Sài Gòn phát âm những chữ có phụ âm "v" như "về, vui, vườn, võng" nó cảm giác sao sao á, không đúng là giọng Sài Gòn chút nào...

Nhìn lại một quãng thời gian hơn 300 năm hình thành và phát triển của Sài Gòn từ Phiên Trấn, Gia Định Trấn, Gia Định Thành, Phiên An, Gia Định Tỉnh…cho đến Sài Gòn, Tp HCM, dân Sài Gòn đã là một tập hợp nhiều dân tộc sinh sống như Việt, Hoa, Kh’mer…Các sử sách xưa chép lại, khi người Việt bắt đầu đến Đồng Nai – Gia Định thì người Kh’mer đã sinh sống ở đây khá đông, rồi tiếp đó là người Hoa, và một số người tộc láng giềng như Malaysia, Indonesia (Java) cũng có mặt. Sự hợp tụ này dẫn đến nhiều sự giao thoa về mặt văn hóa, làm ăn, cũng như những mặt khác của đời sống, trong đó dĩ nhiên phải nói đến ngôn ngữ.


Tiếng nói của người Sài Gòn không chỉ thuần là tiếng Việt, mà còn là sự học hỏi, vay mượn nhiều từ ngữ của dân tộc bạn, đâm ra mang nhiều “hình ảnh” và “màu sắc” hơn. Những từ như “lì xì, thèo lèo, xí mụi, cũ xì…” là mượn của người Hoa, những từ như “xà quầng, mình ên…” là của người Kh’mer. Nói riết đâm quen, dần dần những từ ngữ đó, những tiếng nói đó được người dân Sài Gòn sử dụng một cách tự nhiên như của mình, điều đó chẳng có gì lạ…Thêm vào đó, nó được sửa đổi nhiều cho phù hợp với giọng Sài Gòn, thành ra có những nét đặc trưng riêng.

Vậy nói cho cùng thì người Sài Gòn cũng có những tiếng gọi là “tiếng địa phương” (local dialect !?). Những tiếng này thể hiện rõ nhất khi người Sài Gòn nói chuyện cùng người miền khác. Nghe một người Sài Gòn nói chuyện cùng một người khác vùng, dễ dàng nhận ra những khác biệt trong lời ăn tiếng nói giữa hai người, hai miền. Có một số từ người Sài Gòn nói, người miền khác nghe rồi…cười vì chưa đoán ra được ý. Cũng như khi nghe người Huế dùng một số từ lạ lạ như “o, mô, ni, chừ, răng…” trong khi nói chuyện vậy thôi. Khác là mấy tiếng người Sài Gòn nói, vẫn có chút gì đó nó…vui vui tai, là lạ, ngồ ngộ và…bình dân làm sao.

Người Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung, có thói quen dùng từ "dạ" khi nói chuyện, khác với người miền Bắc lại dùng từ "vâng". Để ý sẽ thấy ít có người Sài Gòn nào nói từ "vâng". Khi có ai gọi, một người Sài Gòn nói "vâng!" là trong dáng dấp của câu nói đó có giọng đùa, cười cợt. Khi nói chuyện với người lớn hơn mình, người dưới thường đệm từ "dạ" vào mỗi câu nói. "Mày ăn cơm chưa con ? - Dạ, chưa!"; "Mới dìa/dzề hả nhóc? - Dạ, con mới!"… Cái tiếng "dạ" đó, không biết sao trong cảm giác nghe của một người Sài Gòn với một người Sài Gòn thấy nó "thương" lạ...dễ chịu mà gần gũi, nhẹ nhàng mà tình cảm lắm lắm. Cảm giác nó thật riêng so với những nơi khác. Nghe một tiếng "dạ" là biết ngay tên này là dân miền Nam cái đã rồi hẳn hay...
Một người miền khác, có thể là Bắc hoặc Trung, diễn tả một khoảng thời gian ngắn vài ngày thì nói “Từ bữa đó đến bữa nay”, còn người Sài Gòn thì nói “Hổm nay”, “dạo này”…người khác nghe sẽ không hiểu, vì nói chi mà ngắn gọn ghê. (Lại phát hiện thêm một điều là người Sài Gòn hay dùng từ “ghê” phía sau câu nói để diễn tả một sắc thái tình cảm riêng. Tiếng “ghê” đó chẳng hàm ý gì nhiều, nó mang ý nghĩa là “nhiều”, là “lắm”. Nói “Nhỏ đó xinh ghê!” nghĩa là khen cô bé đó xinh lắm vậy.) Lại so sánh từ “hổm nay” với “hổm rày” hay nghe ở các vùng quê Nam Bộ, cũng một ý nghĩa như nhau, nhưng lại không hoàn toàn giống nhau. Nghe người Sài Gòn dùng một số từ “hổm rày, miết…” là người Sài Gòn bắt chước người miền sông nước vậy. Nhưng nghe vẫn không trái tai, không cảm thấy gượng, vì trong người Sài Gòn vẫn còn cái chất Nam Bộ chung mà.

Nghe một đứa con trai Sài Gòn nói về đứa bạn gái nào đó của mình xem…”Nhỏ đó xinh lắm!”, “Nhỏ đó ngoan!”…Tiếng “nhỏ” mang ý nghĩa như tiếng “cái” của người Hà Nội. Người Sài Gòn gọi “nhỏ Thuý, nhỏ Lý, nhỏ Uyên” thì cũng như “cái Thuý, cái Uyên, cái Lý” của người Hà Nội thôi.

Nói một ai đó chậm chạp, người Sài Gòn kêu “Thằng đó làm gì mà cứ cà rề cà rề…nhìn phát bực!” Nghe cứ như là đùa, chẳng làm câu nói nặng nề lắm. Một người lớn hơn gọi “Ê, nhóc lại nói nghe!” hay gọi người bán hàng rong “Ê, cho chén chè nhiều nhiều tiền ít coi!”… “Ê” là tiếng Sài Gòn đó, coi gọi trổng không vậy mà chẳng có ý gì đâu, có thể nói đó là thói quen trong cách nói của người Sài Gòn. Mà người Sài Gòn cũng lạ, mua hàng gì đó, thường “quên” mất từ “bán”, chỉ nói là “cho chén chè, cho tô phở”… “cho” ở đây là mua đó nghen. Nghe người Sài Gòn nói chuyện với nhau, thường bắt gặp thế này “Lấy cái tay ra coi!” “Ngon làm thử coi!” “Cho miếng coi!” “Nói nghe coi!”… “Làm thử” thì còn “coi” được, chứ “nói” thì làm sao mà “coi” cho được nè ? Vậy mà người Sài Gòn lại nói, từ “coi” cũng chỉ như là một từ đệm, dân Sài Gòn nói dzậy mà. Ngồi mà nghe người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau thì quái lắm, lạ lắm, không ít người sẽ hỏi “mấy từ đó nghĩa là gì dzậy ta ?” – Mà “dzậy ta” cũng là một thứ “tiếng địa phương” của người Sài Gòn à. Người Sài Gòn có thói quen hay nói “Sao kỳ dzậy ta?” “Sao rồi ta?” “Được hông ta?”…Nghe như là hỏi chính mình vậy đó, mà…hổng phải dzậy đâu nghen, kiểu như là nửa hỏi người, nửa đùa đùa vậy mà.


Tiếng Sài Gòn là thế đó, nếu bạn giả giọng Sài Gòn nói chuyện, dù có giống cách mấy mà bỏ quên mấy tiếng đệm, mấy tiếng Sài Gòn riêng riêng này thì đúng là… “bạn hông biết gì hết chơn hết chọi!”

Mà giọng Sài Gòn đã thế, cách người Sài Gòn xưng hô, gọi nhau cũng có phần mang “màu sắc” riêng.

Người Sài Gòn có cái kiểu gọi “Mày” xưng “Tao” rất “ngọt”. Một vài lần gặp nhau,nói chuyện ý hợp tâm đầu một cái là người Saigon mày tao liền. Nếu đúng là dân Sài Gòn, hiểu người Sài Gòn, yêu người Sài Gòn sẽ thấy cách xưng hô ấy chẳng những không có gì là thô mà còn rất ư là thân thiện và gần gũi.

Mày-tao là kiểu xưng hô hay thấy trong mối quan hệ bạn bè của người Sài Gòn. Cách xưng-hô này thấy dàn trải từ đủ các mối quan hệ bạn bè; từ bạn học giữa mấy đứa nhóc chút xíu, cho đến mấy bác mấy anh lớn lớn tuổi. Hổng biết cái máu dân Sài Gòn nó chảy mạnh quá hay sao mà thấy mấy cách gọi này nó...tự nhiên và dễ nói hơn là mấy từ như "cậu cậu - tớ tớ" của miền Bắc. Nói chuyện bạn bè với nhau, thân thiết mà gọi mấy tiếng mày mày tao tao thì nghe thật sướng, thật thoải mái tự nhiên, và khoai khoái làm sao ấy. Gọi thế thì mới thiệt là dân Sài Gòn.

Đấy là ngang hàng, ngang vai vế mà gọi nhau, chứ còn như đám nho nhỏ mà gặp người lớn tuổi hơn, đáng bậc cha, chú thì khác. Khi ấy “tụi nhỏ” sẽ gọi là chú, thím, cô, dì, hay bác và xưng “con” ngọt xớt. Có vẻ như người Sài Gòn "ưa" tiếng chú, thím, dì, cô hơn; cũng như đa phần dân miền Nam khác vậy mà. Mà có lẽ cách gọi này cũng còn tuỳ vào việc ước lượng tuổi của người đối diện. Gặp một người phụ nữ mà mình nhắm chừng tuổi nhỏ hơn mẹ mình ở nhà thì "Dì ơi dì...cho con hỏi chút...!" - còn lớn hơn thì dĩ nhiên là "Bác ơi bác..." rồi. Những tiếng mợ, thím, cậu,... cũng tuỳ vào vai vế và người đối diện mà gọi. Có người chẳng bà con thân thuộc gì, nhưng là bạn của ba mình, lại nhỏ tuổi hơn, thế là gọi là chú và vợ của chú đó cứ thế gọi luôn là thím. Gọi thì gọi thế, còn xưng thì xưng “con” chứ không phải “cháu cháu” như một số vùng khác. Cái tiếng “con” cất lên nó tạo cho người nghe cảm giác khoảng cách giữa mình với đứa nhỏ đang nói kia tự dưng… gần xịt lại. Nghe sao mà quen thuộc, và gần gũi đến lạ lùng. Tự dưng là thấy có cảm tình liền

Nói tiếp chuyện xưng-hô, người Sài Gòn có kiểu gọi thế này :

Ông đó = ổng

Bà đó = bả

Anh đó = ảnh

Chị đó = chỉ

...

Không hiểu sao mà dấu hỏi tự nhiên cái trở nên giữ vai trò quan trọng... ngộ nghĩnh dzậy nữa. Nhưng mà kêu lên nghe hay hay đúng hông? Gọi vậy mới đúng là chất Nam Bộ - Sài Gòn á nghen.
Người Sài Gòn cũng có thói quen gọi các người trong họ theo... số. Như anh Hai, chị Ba, thím Tư, cô Chín, dượng Bảy, mợ Năm...Mà nếu anh chị em họ hàng đông đông, sợ gọi cùng là chị Hai, anh Ba mà hổng biết nói về ai thì dzậy nè, thêm tên người đó vào. Thành ra có cách gọi : chị Hai Lý, chị Hai Uyên, anh Ba Long, anh Ba Hùng...


Thêm nữa, nếu mà anh chị em cùng nhà thì tiếng "anh-chị-em" đôi khi được...giản lược mất luôn, trở thành "Hai ơi Hai, em nói nghe nè..." và "Gì dzạ Út ?"...Tôi thích cách gọi này, đâm ra ở nhà gọi Dì Út tôi chỉ là một tiếng Út gọn lỏn. Có chuyện nhờ là cứ "Út ơi...con nhờ chút!" hoặc với mấy chị tôi thì "Hai ơi Hai...em nói nghe nè!".



Cách gọi này của người Sài Gòn nhiều khi làm người miền khác nghe hơi...rối. Có lần, kể cho người bạn ở Hà Nội nghe về mấy người anh chị trong gia đình. Ngồi kể lể "anh Hai, chị Hai, dì Hai, Út, cậu Hai, mợ Hai, chú Ba..." một hồi cái bị kêu là hổng hiểu, xưng hô gì rối rắm quá chừng, làm phải ngồi giải thích lại suốt một hồi...lâu.



Cách xưng hô của người Sài Gòn là vậy. Nghe là thấy đặc trưng của cả một mảnh đất miền Nam sông nước.

Cứ thế, không sang trọng, điệu đà như giọng người dân đất Bắc, cũng chẳng trầm lắng, thanh thanh như tiếng Huế Thần Kinh, cái giọng Sài Gòn đi vào tai, vào lòng, vào cách cảm, và nỗi nhớ nhung của người Sài Gòn lẫn dân miền khác bằng sự ngọt ngào của sông nước Nam Bộ, bằng cái chân chất thật thà của truyền thống xa xưa, và bằng cả cái “chất Sài Gòn” chảy mạnh trong từng mạch máu người dân Sài Gòn. Đi đâu, xa xa Sài Gòn, bỗng dưng nghe một tiếng “Dạ!” cùng những tiếng “hen, nghen” lại thấy đất Sài Gòn như đang hiện ra trước mắt với những nhớ thương…

Akite_for_you
29-10-2006, 03:45 AM
Bài viết này mình đã đọc trên blog của một người bạn cách đây khá lâu rồi! Một bài viết hay và ấn tương.
Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn.
Cái hồn người ở nơi đâu cũng vậy. Dù có thể, chẳng phải là nơi chôn rau cắt rốn của mình nhưng vẫn cứ yêu, vẫn cứ thương lạ thế đấy. Những ngày ở Sài Gòn, sao thấy nhớ đến nao lòng những con phố nhỏ, những hàng cây, nhớ cái mùi hoa sữa thơm nồng, nhớ từng cơn gió cắt xe lòng của đất Hà Thành đầy thương mến. Thế nhưng đến lúc ở Hà Nội rồi, để cái hồn thu đó ôm mình vào lòng thì nhớ đến cút côi cái náo nhiệt ở những phố phường Sài Gòn. Vẫn nói hồn người là thế...!:)

To player: Tác giả của bài viết này là Hải Phan. :) Ngoài hai bài mà player đã post, Hải Phan còn là tác giả của Hẻm Sài Gòn có thể lát nữa Chaos sẽ post lưôn sau post này :)



Về sự duyên dáng và lịch thiệp thì con gái Sài Gòn ko thể bằng gái HN được :mpl:

Ở đây Chaos nghĩ rằng không nên có sự so sánh giữa con gái SG và con gái HN, cũng không nên có sự hơn thua bởi cảm nhận là của riêng mỗi người! Mỗi người có một nếp suy nghĩ và một nếp sống khác nhau. Người Nam thì nói người Bắc là tính toán; sống khép kín và nhiều khi không thực lòng (không mưốn người ta ăn cơm nhà mình nhưng vẫn cứ mời :smioh: ); còn người Bắc thì nói người Nam là không biết lo tính, sống bưông thả... v..v.. cứ thế. Mỗi người đều có cái nhìn chủ quan của riêng minh. Nếu bạn hỏi một người đã từng sống ở cả hai nơi đó, câu trả lời có lẽ sẽ ngạc nhiên với một vài người nhưng nghe kỹ thì lại rất có lý:
- Vào Nam thì tương tư đất Bắc; ra Bắc thì thấy nao lòng nhớ miền Nam..

Chaos là con gái HN ở SG thế thì nên xếp vào loại nào nhỉ :hihi:

You're potato
29-10-2006, 05:25 AM
Một thói quen rất hay của người SG : Ví dụ như khi bạn tới nhà 1 người bạn chơi, thấy ba mẹ của người bạn đó, bạn sẽ chào như thế nào? ( cho dù bạn 19 hay 20 tuổi đi chăng nữa ). Những SG sẽ khoanh tay lại, và hơi cúi đầu : Con chào bác ạ !! (ngoan và cực dễ thương :) )
Người SG hình như nói câu " cảm ơn" 1 cách thường xuyên hơn người HN thì phải :)

Akite_for_you
29-10-2006, 07:08 AM
19 hay 20 tưổi thì cũng same same thôi, nhưng mà:


Những SG sẽ khoanh tay lại, và hơi cúi đầu : Con chào bác ạ !! (ngoan và cực dễ thương )


Thú là mình ít gặp lắm! Người Bắc có thói quen mời trước khi dùng bữa còn người Nam thì không! Mới hôm qua má mình kêu, hôm nay mà mua đề thì chắc phải trúgn giải độc đắc vì bồ của ông anh trai mình đến nhà lại chào những... 2 lần :dien: Hihi, nói chung thì cũng chỉ tương đối thôi :mpl:

kem dâu mút
29-10-2006, 07:53 AM
cái vụ mời cơm trước khi ăn lúc ngồi trên bàn ăn, với người SG thì có thể nghĩ thế này :"trước khi vào bàn ăn đã con mời ba, con mời má, con mời dì, con mời.... dzô ăn cơm. Vậy thì dzô bàn rồi thì mời làm gì, thêm cái nữa là đã ngồi vào bàn là ăn chứ có phải không ăn đâu mà còn phải mời lần nữa". Người SG thoải mái, sống "thẳng ruột ngựa" (í là thực lòng, có sao nói dzậy người ơi ấy mà), không kiểu cách y chang người miền Tây Nam Bộ nên cách nghĩ trên cũng không có ý gì đâu. :)

ngoc oi la ngoc
30-10-2006, 08:23 PM
Mỗi nơi đều có phong tục, thói quen sống khác nhau, nên nếu không hiểu rõ thì chắc chắn sẽ hiểu lầm thôi. Dù là người sống ở đâu đi nữa thì chỉ cần quan sát, học hỏi, cư xử theo kiểu:"Nhập gia tùy tục" là ổn thỏa đôi đường mà.....:)

hotaru_216
31-10-2006, 12:50 AM
Đúng là bạn bè trong Sài Gòn nói chuyện mày tao rất tự nhiên.......................^_^
Nhớ lại ngày đầu tiên bước vào trường cấp 3, vào lớp đang tìm chỗ ngồi.........hỏi một nhỏ , vì lịch sự nên mới nói : " Bạn ơi,mình ngồi đây được ko? " .............và nhỏ quay sang , đáp trả rất tự nhiên.........:" Mày tao bà cho rồi, bạn bạn cái gì?..........Ừ, mày ngồi đi ! "............Quả thật lúc đó nếu không quen có lẽ sẽ hơi shock nhưng............học trò Sài Gòn là vậy mà................nếu không xưng mày tao....thì sẽ là " bà - tôi " hay là " ông - tôi", chứ hiếm khi thấy xưng hô là cậu tớ lắm................^_^
Ở mỗi miền khác nhau...........thì tập quán cũng khác nhau mà................ngoài HÀ Nội.............có gió thu se lạnh.............thì trong Sài Gòn có mưa rào..........cũng rất vui và lãng mạng...............có lần mưa bất chợt...........chẳng mang theo áo mưa thì có một cậu bạn đã đưa áo mưa cho mình : " Mày cầm về đi . Con gái mặc áo dài đi mưa.......trông kỳ lắm............tao là con trai nên không sao đâu! ".............chỉ biết cười và nói :" Cảm ơn mày nghe! " .............Lúc đó tự nhiên thấy mấy đứa con trai trong lớp cũng dễ thương đấy chứ......................^_^

peppi_pig
31-10-2006, 02:23 AM
tớ nghe 1 vài bạn nam trong sài gòn nói rằng là:
"đi ở sài gòn nhìn gái hanoi là bít ngay vì trông rất sắc sảo...còn gái sài gòn thì nhìn có nét hiền hơn.."
tớ thích nét sắc xảo của con gái hanoi hơn...(người hanoi mừ...)
hihi,

kem dâu mút
09-12-2006, 08:08 AM
*** Lại là một Spam khác, có lẽ Mod vẫn thương tình cho để lại :3nhay:


*****

http://tintuconline.vietnamnet.vn/Library/myImages/24/2006/06/saigon.jpg

Chiều, buồn vớ vẩn rồi làm những chuyện cũng vớ vẩn nốt. Tìm mãi trong mấy quyển du lịch, nhìn toét mắt cũng chẳng tìm thấy trang nào nói về đặc sản Sài Gòn.
Với sự hiểu biết ít ỏi và trí nhớ kém cỏi thì mình biết rằng nếu nói tới Hà Nội, người ta biết ngay đấy là Phở Hà Nội, người ta biết ngay đấy là bánh cuốn Thanh Trì, người ta biết ngay đấy là cốm Làng Vòng, rồi nào là những mơ, sấu, những bánh tôm, …nhiều nhiều quá. Nói tới Sơn La, người ta biết tới mận, hoa mận trắng rừng, trái mận thơm lừng. Nói tới Thái Nguyên người ta nhắc nhau tới chè, đủ loại giống chè. Nhắc tới Huế, thôi thì đủ là các loại trên đời, bún bò, bánh bèo, bánh nậm, bánh khoái, cơm hến, các loại chè nữa chứ, à còn mè xửng nữa. Về miền gần đất Sài Gòn một tí, Tậy Ninh lại có bánh canh, có bánh tráng Tây Ninh, v…v…. Có kể cả ngày thì cũng chẳng hết được.

Ấy vậy mà Sài Gòn, đất phương Nam rực rỡ nắng vàng là thế, thành phố đầy tiềm năng du lịch và phát triển là thế mà nói đến món ngon Sài Gòn hay đúng hơn là đặc sản thì chẳng biết đích thực nó là gì nữa. Lục tung cả những tài liệu có được cũng chẳng tìm ra, có ai trả lời cho mình được điều này không nhỉ ?

Ừm, nhưng ngày ngày, từ cái năm 2001 thì cái lời rao “bánh mì Sài Gòn đặc ruột thơm ngon, một nghìn một ổ đê …” Hơ, quảng cáo bánh mì Sài Gòn mà lại là giọng của người phụ nữ miền Bắc. Cái lời rao cứ như ăn sâu vào tiềm thức của người dân Sài Gòn, nhất là những người ở khu lao động. Lạ thêm cái, bánh mì Sài Gòn lại còn đặc ruột, Sài Gòn làm gì có trước đây! Điều này làm mình nhớ lại cách đây 7 năm, khi mới lần đầu về quê nội mở tít ngoài Bắc mùa hè, nhờ cô mua giùm ổ bánh mì ăn cho đỡ thèm thì …. cái cục bột cứng còng trên tay ấy gọi là bánh mì cơ - tức có nghĩa là nó đặc ruột. Trong Sài Gòn, nếu mình nhớ không sai lệch thì ngay từ hồi còn học tiểu học, những ổ bánh mì là những ổ bánh dù không đặc ruột nhưng có vỏ bánh giòn, ruột ít nhưng thơm nức mũi, ăn chỉ trực rút ruột mà ăn trước, sau đấy chỉ còn vỏ thì lại trơ ra vì thèm ruột. Giờ thì bánh mì Sài Gòn nhiều rồi, tuy vậy mình vẫn chưa thể hiểu được bánh mì gọi là Sài Gòn thì đích thực nó phải thế nào nữa.

Dẫu thế, dù bánh mì giờ đây – trên đất Sài Gòn có nhiều hình thức như thế nào, có bánh mì đặc ruột hay không đặc ruột thì nó vẫn phản ánh một nét đặc trưng của Sài Gòn. Người Sài Gòn, dù lớn dù bé, dù nhân viên văn phòng hay công nhân bốc vác thì bánh mì vẫn là món ăn nhanh không thể thiếu trong những bữa sáng hay đêm về đói lòng. Công nhân, người lao động thì có những quầy bánh mì ven đường với giá 2000đ, 3000đ ; khá giả một tí thì có bánh mì ốp la, bánh mì tươi với giá cả cũng tươi không kém …

Thêm vào nữa, nhắc tới cái chuyện đặc sản, nhiều khi mình không dám chắc ở những tỉnh khác có hay là không có (mình thì nghĩ là có nhưng không nhiều và mạng lưới dày đặc như Sài Gòn) bởi vì cứ thấy cô bác ở miền Tây, cứ hễ lên tới Sài Gòn thì lại tay xách tay bị gói ghém thêm cả vài ổ bánh mì đem về “làm quà” . Vậy, có nên cho bánh mì Sài Gòn là đặc sản không nhỉ? Nghĩ hoài mà không ra ….

kiem_khach_19
09-12-2006, 01:12 PM
nhớ hồi mỗi lần ba mẹ đi Sài Gòn là lúc nào về cũng mua bánh mì Sài Gòn về , thằng em vì thèm quá cho nên lấy dầu ăn bôi vào bánh mì , nó nói như vậy giống bánh mì Sài Gòn , haha.....

kem dâu mút
09-12-2006, 08:37 PM
Bánh mì Sài Gòn hiện diện khắp các nẻo đường, từ đường lớn tới đường nhỏ, từ nội ô cho tới ngoại ô, từ buổi sáng cho tới buổi tối, bất kỳ lúc nào, thời điểm nào thì để kiếm một ổ bánh mì nóng hổi chẳng phải là chuyện khó.
Bánh mì Sài Gòn dạo sau này hoặc là những nơi gần cửa ngõ ra vào các tỉnh thì người ta quết thêm tí bơ ở trên cho bánh mì nhìn còn tươi mới, bóng lưỡng dưới ánh nắng SG và dậy mùi thơm. Nhưng thực ra ăn nó không ngon bằng bánh mì làm nóng giòn bình thường, ít bơ sẽ thấy ít ngán hơn.
Mọi người thích ăn bánh mì với trứng ốp la hay bánh mì với thịt nguội, hoặc cá hộp hoặc những khu lao động người ta thường ăn bánh mì thịt với thịt là cục thịt mỡ có tí thịt nạc luộc lên cho màu vào đỏ hỏn rồi đem ra cắt mỏng như mảnh giấy dán lên tường còn đính thì mình chỉ thích ăn bánh mì với một ít patê rồi xé ra chấm với nước tương, vậy là ngon lắm rồi! (chẳng biết là ăn sang hay ăn hèn đây ta! :D)
Trời ơi, nói tới ổ bánh mì nóng lại thấy thèm rồi, thèm nhỏ dãi ra..... hix..... :3nhay:

PlanetVN
09-12-2006, 09:51 PM
Cũng có thể coi bánh mì Sài Gòn là một đặc sản... :D Nhưng mà ấn tượng đối với tớ nhất vẫn là hình ảnh những người làm và bán bánh mì dạo cơ...

Ai từng đi lang thang trong đêm khuya, àh không, chính xác là tầm sáng sớm tinh mơ khoảng 3, 4h á... hẳn thấy vi vu trên những con đường hun hút lạnh là những chuyến xe của những người đi giao bánh mì... Vất vả và bận rộn... Điển hình của một trong những thế hệ người lao động nghèo ở nước ta hiện nay... :rain:

Nước VN ta vẫn còn nghèo mà... Thấy thương thêm cho những người phải bươn chải như vậy... :rain:

vuthaihoai
31-01-2007, 11:21 PM
Em!

Người ta ví con gái Sài Gòn dễ thay đổi như thời tiết, lúc mưa, lúc nắng, có phải vậy không em? Chút hờn, chút giận, chút yêu, chút thương, góp lại để làm nên tâm tính cô gái Sài Gòn cứ buồn vui bất chợt, như Sài Gòn thoắt nắng, thoắt mưa...

Hơn một lần anh đến thành phố nơi em đang sống, chuyến công tác không đủ dài để anh có dịp làm quen một cô gái Sài Gòn như em bây giờ.

Nhưng, không ít lần trầm tư nhâm nhi ly cafe Trung Nguyên số 8, không đường, mát lạnh, đăng đắng nơi miệng để ngọt ngào nơi thẳm sâu... giữa không gian bình yên đến dịu dàng của bản nhạc guirta Trịnh Công Sơn - ngay góc quán bar cafe Trần Gian ở 16 đường Lê Quý Đôn quận 3 để nhìn xuống phố...

Em ạ, Sài Gòn là thế! Dễ làm người ta quên đi cái trầm mặc của nơi phố cổ Hà Nội bởi cái náo nhiệt, ồn ào như khi anh đứng trước biển lúc sóng đủ to, gió đủ lớn để bạt tóc, bứt khuy áo anh.
Anh đã thử kiếm tìm nơi góc quán ấy để chiêm ngưỡng Sài Gòn dưới góc nhìn của người biết im lặng....

Anh nhận ra, Sài Gòn không hẳn như ai đó đã nói "chợt mưa, chợt nắng" và không chỉ là ồn ào, náo nhiệt... đâu đó trong vòng tay Sài Gòn có những góc sâu, tĩnh lặng như người lao công giữa giờ trưa nằm nghỉ ngơi cho lại sức... Như biển về đêm không có bão giông, trời vắng trăng sao, thuỷ triều cũng đã cố dềnh lên hết sức, giờ mệt nhoài nằm yên nghỉ...

Sài Gòn là thế, phải không em?!

ngu_sao_noi
01-02-2007, 01:12 AM
Nói thừa quá , tuy ko thích kiểu đài các của người sài gòn. Nhưng nhìn chung người sài gòn nói riêng và miền nam nói chung đa phần rất đôn hậu.

vuthaihoai
01-02-2007, 02:54 AM
CON HẺM SÀI GÒN

Con hẻm - ở đâu mà chẳng có những con hẻm chứ. Nhưng chỉ có ở Sài Gòn thì từ “con hẻm” mới mang ý nghĩa chân chính của nó vì ở những nơi khác, từ “con hẻm” ít được sử dụng.

Cũng như khi nói về những “phố” như người Hà Nội hay dùng thì người Sài Gòn lại gọi là con đường; từ “hẻm” trong cách nói của người Sài Gòn mang ý nghĩa là một ngõ, một đường có diện tích nhỏ trong khu dân cư cũng…nhỏ. Mà cũng lạ, đường thì cứ nói là đường, sao lại gọi là hẻm ? Mà hẻm thì cứ là hẻm, sao lại là “con hẻm” ? Cứ xem đây lại là một cách gọi của người Sài Gòn vậy.

Hỏi một đứa bạn mới quen “Nhà mày ở đâu ?” – Nó nói “Ở đường XXX, chạy tới cái ngã ba, quẹo dzô hẻm nho nhỏ, thấy cái…là tới.” - Người chị gọi đứa em “Nhóc con, chạy ra đầu hẻm mua cho chị…” Xem ra cái từ “hẻm” nó thân thuộc với người dân Sài Gòn lắm. Với tôi, “con hẻm” đi vào trong sự nhận biết với những hàng quán nho nhỏ bán ngay đầu hẻm và những lời nói của gia đình, bè bạn. Hồi còn nhỏ, nhà tôi ở ngay khu Đoàn Thị Điểm gần ngã tư Phú Nhuận. Nhớ khi đó, đi vào trong là những con hẻm song song đối diện nhau kéo dài cả đoạn đường, gọi là từng lô từng lô theo bảng chữ cái như : lô A, lô B, lô C,…. Đám con nít tụi tôi thì chơi theo từng lô riêng với đủ trò chơi. Nói chuyện với nhau, không đứa nào nói “Mày chạy ra đầu lô, cuối lô…” mà nói “Mày đứng ở đầu hẻm…” – “Nhà tao ở cuối hẻm…” Các bậc phụ huynh ở nhà cũng vậy, ở cùng chung một xóm, chuyện nhà này nhà kia cũng biết, thế là có bàn tán thì cũng “Nhả bà A cuối hẻm, nhà bà B đầu hẻm…”. Cái từ “hẻm” đi vào tôi như vậy đó. Nó còn đi một cách êm ái hơn là qua đường bao tử với những hàng quán thức ăn bán… “đủ thứ” nơi đầu hẻm thường là vào buổi sáng và buổi tối.

Đã gọi là hẻm thì ưu tiên hàng đầu của nó phải là…nhỏ, có khi là nhỏ xíu luôn, nhỏ chỉ vừa cho một người một xe đi vào. Ưu tiên thứ hai là nhà cửa phải san sát nhau, nhà này núp bóng nhà kia, nhà kia “che chở” nhà này. Thường thì ở những khu dân cư mới, con hẻm không giống như “hồi xưa” vì sạch sẽ quá, rộng quá. Con hẻm chuẩn mực ở Sài Gòn phải là nơi mà sáng sáng mở cửa ra là đụng mặt nhau, trưa thì vắng lặng với nắng nóng, thi thoảng có tiếng rao hàng của người bán dạo vang lên từ đầu đến cuối hẻm, và chiều tối là bóng dáng của bọn con nít rủ nhau ra chơi trong xóm, và là cả…tiếng cãi nhau từ trong nhà này vẳng sang đến nhà kia để rồi cả xóm “bu” lại coi, người này một tiếng khuyên, người kia bàn tay cản…Tôi nhớ (lại nhớ ) vào những ngày tôi còn nhỏ, trong con hẻm nhỏ không dài hơn 40m với những hộ nhà đối mặt nhau, tiếng ồn ào của riêng từng nhà, từng nhà đã trở nên thân thuộc lắm, chẳng lạ lẫm gì. Ngày đó, bọn con nít trong xóm, hay bày trò mà chơi cùng nhau, những trò chơi như năm-mười, keng, rượt bắt, S-top, …và cả những bữa tiệc nho nhỏ vào dịp Trung Thu mà những anh chị lớn hơn lại từng nhà xin phép cho bọn nhóc nhỏ.

Vào Sài Gòn, đi dạo trên đường phố Sài Gòn, sao để nhận ra được một con hẻm ? Hãy nhìn vào một hoặc hai mé bên đầu hẻm, bạn sẽ thấy…một xe bánh mì hoặc nước mía. Xe bán bánh mì cũng như là một dấu hiệu nhận biết của con hẻm vậy với sự hiện diện gần như là nơi nào cũng có của nó nơi mỗi đầu hẻm trên đường phố Sài Gòn. Chiếc xe bán bánh mì nho nhỏ đó chẳng bao giờ nằm chỏng chơ giữa đoạn đường mà phải nằm đúng vị trí của nó là ngay trước đầu mỗi con hẻm, hay cuối con hẻm này và đầu con hẻm khác.

Con hẻm ở đất Sài Gòn có khi dài, hẹp, uốn cong nhiều đoạn với tiếng ồn ào, có khi lại yên ả giữa lúc buổi trưa với những gian nhà san sát, chẳng đâu giống đâu, nhưng dù là “con hẻm” của người Hoa, hay Kinh chắc chắn con hẻm ở Sài Gòn không hề giống “ngõ” ở Hà Nội hay những đọan đường làng ở các vùng quê…Con hẻm ở Sài Gòn, chỉ có ở Sài Gòn mới có mà thôi.

suu tam

kem dâu mút
01-02-2007, 03:21 AM
ah, giá như dưới mỗi bài có thêm cái dòng trích từ đâu ra thì có lẽ sẽ hay hơn :think:

Sài Gòn - dù không trầm lắng, không sâu sắc, không tình cảm, không dịu dàng, không ý tứ...Nhưng Sài Gòn vẫn đầy sức sống, đầy sinh lực của tuổi trẻ, vồn vã và hiếu động. :)

Veronica Nguyên
11-12-2008, 11:18 PM
Dạo này mình có thói quen đi khảo cổ :hihi:

Cứ nhớ mang mang là ở box có topic viết về Sài Gòn cơ mà tìm hoài không thây, hnay đi lang bang thì lại thấy. :D:D

Sài Gòn sắp vào đông rồi đấy :nhi: :nhi:

Mộc
12-12-2008, 12:47 AM
Thứ sáu, phố, hủ tiếu gõ, new entry...


Bạn sẽ thế nào khi một ngày không như lập trình của bạn?

AT - Thứ sáu. Tôi thích những buổi tối thứ sáu. Bởi vì sau thứ sáu là thứ bảy và chủ nhật. Tôi có đến hai ngày cuối tuần.

Một tuần ngồi nhẵn ghế giảng đường chỉ chờ có thế. Mọi người thường quan niệm: tối thứ bảy là tối cuối tuần. Tối thứ bảy máu chảy về tim. Với tôi, tối thứ sáu mới là tối cuối tuần và tối thứ sáu máu mới chảy về tim. Cho nên những việc cuối tuần như đi dạo phố, hủ tiếu gõ, post new entry, tất tần tật tôi đều làm vào tối thứ sáu. Thích chết đi được.

Đi dạo phố

Thứ sáu. Mưa. Cuối tuần mà mưa dai không ngớt. Mưa vào tối thứ sáu là điều không thể chấp nhận được. Thế là hết một cuối tuần dạo phố.

Tôi ngồi trong phòng, chỗ có vị trí đặc biệt nhất ký túc xá: tầng 2 của giường số 2, lầu 2, phòng 202. Chỗ ấy nhìn ra phố thích lắm. Hàng me tây cổ thụ, nền gạch vàng, xe hủ tiếu gõ. Nhìn phố, bị giam lỏng trong phòng, bực bội. Hai quyển truyện ngắn mới mua cũng không màng tới. Tôi lôi điện thoại nhắn tin chọc phá vài đứa bạn, chơi trò rắn săn mồi. Tất cả vẫn không che giấu được sự chờ đợi và nỗi sợ của tôi. Tôi ngủ. Mắt nhắm rất chặt nhưng đầu óc cứ bay bay ngoài phố. Chắc có lẽ tối thứ sáu và đi dạo phố đã ám ảnh tôi. Tôi trùm chăn, gắn earphone nghe radio, cố đẩy nỗi ám ảnh đi xa...

“Tôi đã gặp em trong một tối cuối tuần, mưa tầm tả. Tôi ướt sũng, còn em hiền lành dưới chiếc ô chấm bi màu xanh...”.

Thích thật. Trời mưa nghe những bài tản mạn. Tôi bật dậy như cái lò xo bị nén lâu ngày. Chiếc ô màu xanh chấm bi. Tại sao mình không đi dạo phố bằng chiếc ô ấy nhỉ? Tôi lật đật khoác cái áo lạnh màu xanh vỏ đậu, trèo xuống giường. Cái ô để sau cánh cửa gỗ của ký túc xá bám đầy bụi. Tôi bật ô và ra phố. Đồng hồ đã chỉ gần 12 giờ đêm. Mặc, tôi thích mình là kẻ cô đơn trên phố tối nay...

Hủ tiếu gõ

Trời mưa se lạnh. Tôi bỏ tay vào túi áo lạnh. Lâu lâu, gió lùa vào ô lành lạnh. Thích lắm. Tôi thấy mình giống như anh chàng trong tản mạn trên radio. Tôi thích đi dưới hàng me cổ thụ. Vì có gió, lá me sẽ vung nước lên chiếc ô màu xanh chấm bi. Tiếng nước va vào ô làm tôi mê mẩn. Đi dạo thế này cũng tuyệt vời!

Tôi nhìn về trước, mưa giăng phố mờ mịt. Dáng đi của một đứa bé gái. Không áo mưa và tất nhiên người em ướt sũng. Em đi nhanh rồi chậm, có vẻ như em đang lưỡng lự điều gì đó. Tôi đoán thế.

- Này cô nhóc? - tôi gọi em khi đang vừa tạt qua nhau. Cô bé quay lại, run run. Hình như cô bé cần một điều gì đó. Hình như là hơi ấm và cả một chút gì bỏ bụng nữa. Tôi vội cởi chiếc áo lạnh màu vỏ đậu ra, khoác vào người em. Tôi bảo em nép sát vào tôi để tôi che cho khỏi ướt.

- Cảm ơn anh - cô bé nói mà người vẫn run run.

- Em đi đâu về mà ướt sũng vậy?

- Dạ, bán vé số!

- Rồi sao nữa? - tự dưng tôi buột miệng. Hình như vẫn còn sự tò mò về dáng vẻ lưỡng lự của em.

- Em bị giật vé số!

Tôi cau mày. Khi nghe một điều gì bất thường, tôi thường cau mày như thế.

- Em định về vì sợ mẹ lo nhưng còn xấp vé số, em phải đi tìm ổng.

Tôi khuyên em:

- Em về đi, chắc mẹ lo lắm.

- Nhưng xấp vé số - cô bé hơi nghẹn.

- Em biết ổng là ai không mà tìm giữa cái thành phố lớn này chứ! - tôi cố trấn tĩnh em.

- Đó là cha dượng em!

Trời. Tôi nghe gió lùa vào mang tai lạnh ngắt. Em không khóc.

- Em đói không?

- Dạ có!

Tôi dắt em đến xe hủ tiếu gõ. Tô hủ tiếu gõ giữa trời mưa nghi ngút khói, xua đi một chút lạnh lẽo. Hôm nay tôi không ăn hủ tiếu gõ thong dong theo nghĩa cuối tuần như mọi hôm. Tôi lo cho em nhưng chẳng biết làm gì ngoài việc đưa em về nhà. Tôi được dạo thêm một vài con phố dưới mưa. Cô bé cảm ơn tôi ríu rít và hứa khi nào có tiền sẽ mời tôi một tô hủ tiếu gõ vào tối thứ sáu. Đúng là con nít đi bán vé số: hồn nhiên và sòng phẳng.

Post new entry

Mưa tạnh. Nhưng gió vẫn lùa vào tay áo lành lạnh. Về ký túc xá đã hơn 12 giờ. Ký túc xá đã đóng cửa. Bác bảo vệ nhìn tôi bằng ánh mắt của người lớn nhìn một đứa con nít hư hỏng. Nhưng dù sao bác ấy cũng mở cửa cho tôi vào.

Tôi bật computer. Giờ này chẳng đứa nào thèm giành máy với tôi. Tôi đăng nhập vào tài khoản. Tôi ủng hộ cái dự án trang bị Internet đến từng phòng trong ký túc xá của công ty X. Bởi có cái dự án ấy tôi mới có thể post new entry vào giờ này mà không phải trốn ra ngoài.

Một vài tin nhắn loại tập thể. Chẳng có tin nhắn nào mang tính chất riêng tư. Tôi delete, vào my blog. Một vài quick comment “đanh đá”, page view lên được vài người. Tôi bắt đầu làm công việc thường nhật vào tối thứ sáu: post new entry. Những entry viết về con phố. Tôi viết như một thói quen được lập trình: thứ sáu và con phố nhỏ. Đôi khi là entry con phố đèn vàng, đôi khi là entry phố, cô châu chấu và xe hủ tiếu, đôi khi là entry phố như mùa thu. Những ngôn ngữ mạng nhẹ nhàng và không logic.Nhưng hôm nay entry tôi không dành cho phố, tôi dành cho em.

Mai chắc sẽ có người comment cho tôi hỏi tại sao mày không viết về con phố tối thứ sáu của mày. Có lẽ thế. Tôi gõ say mê và hơi vội vã. Tôi nhận ra một điều: em đang mặc chiếc áo lạnh màu vỏ đậu của tôi. Tôi cảm thấy vui vì đã giúp em được cái gì đó, có thể là cái ấm tối nay.

TRẦN MINH HỢP (ĐH An ninh nhân dân TP.HCM)