PDA

Xem đầy đủ chức năng : Prômêtê tạo nên con người...



kingkoong_105
23-09-2006, 11:30 AM
Bầu trời soi bóng trong nước và nước đầy cá. Chim bay trên trời và gia súc gặm cỏ trên đồng. Nhưng ko có ai chăn gia súc, ko có ai bắt cá và ko có ai nghe chim hót. Trên mặt đất ko có người.
Prômêtê, hậu duệ của gia đình những người Titan thần thánh, buồn bã lang thang trên mặt đất, ko tìm ra những sinh vật sống, đi đứng như anh và mặt mày giống như anh. Anh chỉ thấy từ đất sét mọc lên cây cỏ, thấy mưa to rơi xuống đất. Nước mưa giữ cho thiên nhiên tươi tốt và chỗ nào ko mưa thì bụi chết khô, nhường chỗ cho sa mạc.
Khi Prômêtê phát hiện thấy sức mạnh của đất và của nước thì anh trộn đất sét với nước mưa, nặn ra hình người đầu tiên. Hình dáng ấy giống như những vị thần thánh. Panla Atêna, nữ thần khôn ngoan và trí tuệ truyền một linh hồn vào hình dáng bất động: đất sét xám trở nên hồng hào, trong người một quả tim bắt đầu đập và chân tay bắt đầu cử động. P rô mê tê đưa xuống mặt đất những con người đầu tiên như thế đấy.
Một thời gian lâu, loài người ko biết làm gì với linh hồn, quà tặng của Panla Atêna. Họ sống như những đứa trẻ. Họ thấy mà ko nhận biết đc, nghe mà ko hiểu, bước đi trên mặt đất như trong mộng. Họ ko biết làm nhà. Họ dụi mặt đất và phía dưới mặt đất, ở tròn những xó của hang động như loài kiến. Thậm chí chẳng biết mùa hạ nối tiếp mùa xuân và mùa đông nối tiếp mùa thu.
Prômêtê bèn xuống mặt đất dạy cho loài người làm nhà, đọc, viết, đếm và hiểu biết thiên nhiên. Anh chỉ cho họ buộc loại vật và xe kéo như thế nào để khỏi mang gánh nặng trên lưng. Anh hướng dẫn họ cách đóng tàu để đi lại trên sông biển. Đưa họ vào sâu trong đất để tìm kiếm những kho tàng ẩn náu. Công việc vất vả của thợ mỏ khai thác từ lòng đất ra sắt, đồng, bạc, vàng...
Trước đó loài người ko biết đến thuốc men, ko phân biệt đc cái lợi-hại, Prômêtê trình bày cho họ cách làm các vị cao, thuốc men. Anh dạy mọi thứ nghệ thuật cho loài người; họ hết sức ngạc nhiên và khao khát học tất cả.
Các vị thần thánh, quần tụ trên ngọn núi thiêng Ôlympơ, nghi ngờ theo dõi thế hệ người này trên mặt đất mà nhờ có Prômêtê đã học tập, lao động, khoa học nghệ thuật. Dớt - Chúa tể các vị thần ngày càng cau mày lại. Ông gọi Prômêtê lại và nói:
- Ngươi dạy loài người biết mọi thứ như thần thánh nhưng họ lại ít tôn sùng và thờ phụng thần thánh, ngươi nên biết đất đai phì nhiêu, sự thịnh vượng hoặc tai họa tùy thuộc vào thần thánh. Thần quyết định số mệnh của họ. Ngươi hãy nói với loài người, bảo họ hiến dâng lòng hi sinh cho chúng ta, nếu ko chúng ta sẽ giáng phẫn nộ xuống đấu họ.
Prômêtê trả lời:'' Loài người sẽ hiến dâng lòng hy sinh cho thần thánh, nhưng kính thưa thần Dớt,bản thân người phải xuống chọn lựa cái gì họ phải hy sinh ''.
Prômêtê giết một con bò mộng, giấu thịt vào da con bò và đặt bộ lòng lên trên. Anh dồn xương vào một đống khác, phủ mỡ che kín xương; đống xương phủ mỡ lớn hơn và có vẻ ngon lành hơn. Khi làm xong, Dớt ngửi thấy mùi vị thơm ngon của vật hiến sinh đã chuẩn bị bèn xuống mặt đất.
Prômêtê gặp Dớt trình bày:
- Kính thưa thần Dớt vĩ đại, Người hãy chọn phần người ưa thích. Phần mà loài người sẽ chọn để hiến dâng cho Người và các vị thần.
Dớt biễt rõ Prômêtê tìm cách đánh lừa ông. Tuy thế ông ko tỏ ra giận giữ mà quả quyết chọn đống ánh lên vì mỡ. Miệng tươi cười, Prômêtê bước tới gạt lớp mỡ; những khúc xương trần trụi hiện ra. Khi anh cất tấm da bò ở đống kia thì toàn thịt tươi bay mùi dễ chịu. Từ ngày đó con người hiến dâng các vị thần mỡ và xương, giữ thịt lại cho mình.
Thần Dớt ko để hành động liều lĩnh đó tránh khỏi sự trừng phạt. Ông quyết định ko cho loài người có lửa và, nếu phần tốt nhất - thịt bò - dành cho họ thì từ nay loài người phải ăn thịt sống.
Dớt ra lệnh làm mây mưa dập tắt hết mọi đám lửa và gió thổi tung tro nóng ra biển. Như vậy loài người ko có lửa để nấu ăn, đến bánh cũng ko thể nấu chín; các lò rèn bỏ hoang, những xưởng thợ vắng người; ko có lửa để sưởi ấm...
Prômêtê thấy tai họa giáng xuống, thương xót và ko bỏ rơi họ. Biết đc trong lâu đài Dớt có một ngọn lửa bất tử, anh liền lẻn vào đánh cắp một ít lửa trong bếp lò của Dớt giấu vào trong chiếc gậy rỗng. Rồi vui mừng mang cho loài người vật quí đã đánh cắp.
Ngọn lửa lại bùng lên trong các nhà và xưởng, mùi thơm do thức ăn nấu chín, thịt chiên bay lên trên chỗ các vị thần. Dớt thấy khỏi tỏa trên các bếp lò, ông giận điên người, hình dung ngay một hình phạt mới. Ông gọi Hêphaitốt - thần nghệ sĩ nổi danh - và hạ lệnh làm một bức tượng đàn bà thật đẹp...
( continued ) chịu khó đợi ngày mai nhá!:type:

kingkoong_105
24-09-2006, 11:27 AM
Hêphaiốt vâng lời, chẳng bao lâu Dớt có thể ngắm nghía một sắc đẹp ko ai có đc. Nữ thần Atêna cho cô gái một bộ váy trắng ngần và chiếc thắt lưng tuyệt mỹ. Nữa thần sắc đẹp Aphrôđit cho nét duyên dáng thần tiên còn Hécmét, người phát ngôn của các vị thần tặng cô lời văn hoa sống động và giọng nói tuyệt vời trang bị mọi quà quý - và giao cho một chiếc hộp bằng vàng. Sau đó Hécmet dẫn Păngđô xuống mặt đất, ở vào nhà Êpimêtê em của Prômêtê.
Prômêtê thường bảo em ko đc nhận bất cứ thứ gì của thần thánh nhưng trước sắc đẹp của Păng đô Êpimêtê quên hết lời dặn dò và nhận nàng cùng chiếc hộp bằng vàng vào nhà. Tò mò muốn biết các vị thần gửi gì cho mình anh ta đề nghị nàng mở hộp và nàng sẵn lòng làm. Bệnh tật, Đau đớn, Khổ cực và Nguy hiểm thoát ra khỏi chiếc hộp và rít lên những âm thanh kinh sợ. Những tai ương đó bay đến các nhà, tỏa ra khắp mọi nơi từ trước đến nay ko biết đến những điều tệ hại. Bản thân Păngđô cũng sợ hãi, khép ngay nắp hộp. Những tai ương bay ra hết và chỉ còn mình Hy vọng còn lại trong đó. Bệnh tật và Nguy hiểm chèn ép nó xuống đáy hộp và chỉ một ít thoát ra ngoài.
Đói nghèo và Bệnh tật lan tràn các nhà và cái chết theo gót chúng. Đau đớn, Lo âu quấy rầy giấc ngủ của loài người: ác mộng bóp nghẹt họ. Riêng Hy vọng ko lan rộng vì bị nhốt ở trong chiếc hộp bằng vàng kia.
Cơn giận dữ của Dớt cũng dội xuống Prômêtê. Chúa tể các vị thần thánh cử Hêphaitốt và tùy tùng trói anh vào một tảng đá cao nhất trên núi Côcadơ bằng những dây xích nặng và chắc chắn nhất. Buộc phải vâng lời, Hêphaitốt và tùy tùng trói Prômêtê đến mức ko cựa nổi mình.
Prômêtê bị treo lơ lửng giữa trời đất, đứng trên những vực thẳm đầy mây mù nhưng ko khuất phục và ko van xin Dớt.
Khi Dớt biết rõ Prômêtê ko xin lỗi, kiêu hãnh chịu đựng số phận, ông cho 1 con diều hâu khổng lồ đến Côcadơ. Hằng ngày con diều hâu phải dứt lá gan của Prômê tê ra ăn. Đêm đến lá gan mọc lại và hôm sau con diều hâu lại tiếp tục hành hạ. Như vậy Prômêtê bị làm đau khổ suốt đời. Nhiều năm trôi qua nhưng anh ko qui phục.
Sau bao thế kỉ Prômêtê đang chịu hành hạ và cô đơn thì Hêraklet, con trai Dớt nhận thấy người anh hùng bị trói trên núi Côcadơ. Đi hái những quả táo trong vườn Hếtpêridet, anh đi qua đó lúc con diều hâu đến ăn gan.
Hêraklet đặt chùy xuống, giương cung bắn chết con vật ăn mồi. Rồi chặt đứt dây xích trả tự do cho người tù. Để xoa dịu Dớt và tiếp tục chịu đựng hình phạt, Prômêtê phải mang một vòng sắt có một tảng đá Côcadơ. Anh bị như vậy vĩnh viễn theo ý muốn của vị thần chúa tể.
Từ ngày đó loài người đeo vòng trang sức bằng đá để nhớ đến nỗi gian khổ của Prômêtê. Đến nay họ vẫn đeo như vậy tuy từ lâu đã quên hẳn Prômêtê, người ko chịu quy phục thần thánh và đứng về phía loài người.

ConanVN
28-09-2006, 06:14 AM
Tớ thấy thích ông Prômêtê ở cái đức tính là không chịu khuất phục. Ông ta không khuất phục những gì nghịch với lẽ phải (theo suy nghĩ của ông ta). Vị Thần Chúa Tể có sức mạnh lớn nhất trong vũ trụ, Ngài là người Thông Thái, Yêu Thương, Bao Dung và hiểu sâu sắc các vị Thần và Ngài luôn làm dịu lòng các vị Thần. Các mối bất hòa bắt nguồn từ đâu loài người không thể biết, mà Prômêtê cũng lại là người thông thái, mà bạn thấy đấy đã là người thông thái thì làm sao mà tin vào thần thánh chứ. Nhưng Prômêtê vẫn không khuất phục và hình phạt mà anh ta dám chống lại Thần Dớt và các vị Thần khác là quá nặng như câu chuyện của chúng ta. Ta nghiệm ra một điều tuyệt vời trong câu chuyện này là Tình Bạn, Tình Yêu, và cả những điều Kỳ Diệu sẽ còn mãi cho người đời sau ca tụng.

ConanVN ^^ Ngọc Loan I LOVE YOU ^^