kem dâu mút
23-09-2006, 07:00 AM
Cuộc sống của bạn có gì phiền hà không? Cuộc sống của bạn có gì để lên tiếng không? Tôi thì không hề có. Cái mà tôi đang có là một gia đình im ắng, không biến động, khôg cãi cọ, ít xung đột. Ba mẹ cho chúng tôi (tức tôi và thằng em trai) không thiếu thứ gì, à ít ra thì không bị đói và cũng chẳng bị rách, tôi cũng tự mình kiếm ra tiền để không ngửa tay xin xỏ, tôi cũng có vài đám bạn cần thiết để vui chơi thỏa thích. Thế thì tôi viết lên đây mà làm gì. Tôi rỗi hơi chắc. Ừ, cũng có thể lắm chứ vì bây giờ tôi đang thực sự không biết làm gì vào lúc này. Nếu rảnh rỗi chân tay hay đầu óc thì tôi sẽ lại khóc mất thôi.
Nói không ngoa, tôi cứng đầu, không khóc trước mặt bạn bè. Chuyện buồn chỉ làm tôi bận tâm trong khoảng thời gian “tôi cho phép”, thế cho nên tôi không buồn lâu. Đó là lý do tôi ít khi tâm sự cùng ai, ít khi chia sẻ nỗi khó khăn của mình với một ai khác. Nói không ai thì cũng không hoàn toàn đúng bởi tôi có 1 người - người bạn - bạn thân - người anh - người yêu - người tôi yêu quý nhất cuộc đời này để mà giãi bày những suy nghĩ của tôi. Chẳng hiểu sao tôi lại như thế. Và cũng chính vì lý do ấy mà bài viết này cũng là lựa chọn cuối cùng của tôi. Chẳng hiểu sao tôi lại như thế! Thú thật nếu không trải lòng mình trên đây hay để cho người nào chưa từng gặp tôi, chưa từng quen biết tôi biết thì có khi óc tôi nổ tung ra mất.
Kể ra thì cũng xấu mặt thật, tại sao tôi không làm như chính tôi đã từng làm, tức là cho phép mình bận tâm sau khi hết thời gian tôi cho phép mình ấy. Nhưng nếu làm được thì bài viết này viết ra còn ý gì nữa. Thế đấy, con người mâu thuẫn!
Lại thú thật nữa, lúc này tôi cũng không biết tôi đang ra thế nào nữa, tâm trạng tôi rối tung rồi. Chẳng có gì quan trọng đâu, chỉ là ba cái thứ tình cảm vớ vẩn ấy mà. Vớ vẩn, … vậy mà tôi đang đau vì cái vớ vẩn ấy đây. Chẳng hiểu sao tôi lại thế! Con người tôi cũng kì cục thật, chẳng lẽ lại ngã vì tình cảm, à nói trắng ra là tình yêu đi – đã thế còn là tình yêu không cơ sở (cũng giống như bạn quen 1 ai đó qua thư, qua mạng, chat chit vớ vẩn trẻ con ấy). Nhưng dù sao tình cảm cũng là 1 phần của cuộc sống. Và nó lại rất quan trọng đối với cuộc sống của tôi.
Đã có lúc tôi biết chính xác rằng cái quan trọng với tôi đó là gia đình, kế đó là bạn bè, học tập, lao động, … tình cảm chỉ là một cái gì đó tô đẹp cho cuộc sống của tôi mà thôi. Nhưng hình như tôi không còn biết chính xác rằng tình yêu và người tôi yêu lại là quan trọng nhất .. nhất .. nhất từ khi nào. Thay đổi nhanh chóng và cũng chẳng có cơ sở chi hết. Có bao giờ bạn nghĩ rằng bạn sẽ yêu một ai đó khi mà bạn không biết rõ con người ấy và bạn cho rằng bạn làm đúng. Thật ra tôi cũng thận trọng trong tình cảm đó chứ, ngay cả khi viết cái mớ bòng bong này thì tôi cũng đang rất thận trọng lắm đây (thận trọng ở chỗ tôi đã thảo sẵn ở nhà, khi mà tôi rất rảnh rỗi để mà suy nghĩ có nên viết hay không viết, và viết cái gì, viết vì mục đích gì). Đấy là do tôi yêu bản thân tôi hơn ai hết thế nhưng sự thận trọng đó khi này lại trở nên vô nghĩa.
Với cái lý do ngay tít trên đầu bài, cho nên việc gửi gắm những suy nghĩ xấu, tốt với A (cứ cho cái người tôi đang muốn nói đến là A đi) ngay từ khi chưa là bạn thì không có gì đáng nói nhỉ. Cũng như một dạng bạn vất đi những linh tinh trong đầu đi ấy. Rồi những ngày là bạn, hơn chút nữa là bạn thân, hơn chút nữa rồi cứ hơn chút nữa, hơn đến khi tôi biết tôi đang có 1 cái gì đó, 1 cái thật quan trọng với cuộc sống của tôi. Tôi biết chúng tôi đã yêu nhau và với linh cảm thì tôi cũng biết đó là sự thật khi mà bạn và người ta hiểu những suy nghĩ, nhưng tâm tư và cả tình cảm của nhau. 4 năm để giành cho 1 tình bạn, 1 tình yêu phát triển thì có quá nhanh hay quá lâu không? Tôi không biết bởi vì tôi làm theo cảm tính. Tôi không dám chắc là mình đủ chung thủy đâu, tôi cũng tham lam lắm (bản chất là tôi yêu bản thân mình cơ mà) nhưng tôi lại dám chắc 1 điều rằng tôi cần có A trong cuộc sống. Tôi sợ rằng mình bị “hớ” nữa cơ vì ranh giới của người bạn thân và người yêu giữa chúng tôi nó mờ lắm, tôi không nhận ra được, tôi cũng không nhận ra có phải đó là sự cần thiết hay là thói quen cần có nhưng tôi biết tôi không thể thiếu A.
Dài dòng quá rồi, thật ra A đã nói thế này : “trước giờ chỉ có A là lừa dối B thôi (đại khái là tôi đi). B đừng nghĩ đến A nữa, quên A đi.” Chỉ có bấy nhiêu thôi. Nếu lừa dối tình yêu của tôi thì đáng trách đáng giận lắm nhỉ. Dĩ nhiên, nếu ở gần mà lừa cả cái quan trọng nhất nữa thì đáng hận hơn nữa cơ. Nhưng không, A chỉ bảo tuổi và cái người trong ảnh mà A gửi suốt khoảng thời gian qua không phải là A. Vâng, có lẽ đến đây bạn bảo là “trò trẻ con”. Tôi cũng nghĩ thế! Trò trẻ con khi mà người tôi tin cậy nhất … nhất lại gieo vào tôi hình ảnh của 1 cái người nào đó xa lạ. Trò trẻ con khi mà 4 năm với sự đổi thay của 1 người xa lạ. và tôi càng trẻ con hơn khi đã tin vào những điều tưởng chừng như vô nghĩa ấy. Tôi không quan trọng sự thay đổi hình dáng, diện mạo của một con người mà làm thay đổi cả tình yêu nhưng tôi giận, giận run người khi mà A lại lừa đối tôi suốt quãng thời gian qua. Bạn nghĩ nó là thời gian ngắn hay dài??? Đó là điều làm tôi “đau”. Tôi đau vì không hiểu nổi chuyện gì đang thực sự xảy ra, đau vì không hiểu tại sao A lại làm thế với tôi. Bạn cho rằng sự phản bội? hay né tránh 1 điều gì đó? Hay là gì gì? Tôi ước rằng tôi có thể biết được. Có vẻ tôi lụy tình cảm quá chăng? Chẳng hiểu sao tôi lại như thế! Có lẽ lúc này tôi chỉ biết rằng mình sống cảm tính, yêu cũng cảm tính nốt.
Tôi biết rồi thì tôi cũng sẽ vượt qua được thôi nhưng không hề dễ dàng như những việc tôi đã từng trải qua. Sự khó khăn của gia đình, việc không thấu hiểu của bạn bè hay là cái quỷ nợ học phần trong mỗi kỳ thi học kỳ không làm tôi bận tâm quá lâu bởi tôi khẳng định rằng có thể thay đổi được nhưng tình yêu tôi có thì không như thế. Đó lại cũng là lý do để tôi viết cái bài này. Tôi không còn có thể chia sẻ cùng ai, tôi sợ phải nghe chúng bạn nói rằng “ai biểu, cho đáng đời yêu mà không suy nghĩ” hoặc đại loại như “thấy chưa, yêu ở xa, yêu người nào mà không gặp là hay bị lừa dối lắm” ..v…v… Khi tâm sự cùng A, A chưa bao giờ trách tôi làm sai điều gì mà chỉ bảo tôi nên suy nghĩ thật kỹ mà thôi.
Lại dài dòng nữa rồi, túm lại là bây giờ tôi không có A để chia sẻ. Không có nặng lời, không trách móc, không oán giận, không chia tay, chỉ một câu “A nói thật …” làm tôi đau, đau tận đáy lòng và rồi A im lặng, im lặng mãi. Tôi đã khóc, khóc rất nhiều, bất chợt nghĩ tới thì tôi lại khóc. Đấy, tôi lại đang khóc nữa rồi. Ai cũng bảo và tôi chắc bạn cũng bảo “sau cơn mưa trời lại sáng”. Vâng, SG mùa này mưa mãi, mưa hết rồi lại nắng thế nhưng tôi thì không chắc.
Tôi ước có 1 bàn tay đặt lên vai, vậy là đủ làm tôi vững tin rồi nhưng chuyện đó có vẻ là không thể…
Cám ơn bạn đã đọc những lời lẽ dài dòng và có phần nhảm nhí trên. Vậy nhưng có thể tôi sẽ khá hơn lúc này chăng !
Nói không ngoa, tôi cứng đầu, không khóc trước mặt bạn bè. Chuyện buồn chỉ làm tôi bận tâm trong khoảng thời gian “tôi cho phép”, thế cho nên tôi không buồn lâu. Đó là lý do tôi ít khi tâm sự cùng ai, ít khi chia sẻ nỗi khó khăn của mình với một ai khác. Nói không ai thì cũng không hoàn toàn đúng bởi tôi có 1 người - người bạn - bạn thân - người anh - người yêu - người tôi yêu quý nhất cuộc đời này để mà giãi bày những suy nghĩ của tôi. Chẳng hiểu sao tôi lại như thế. Và cũng chính vì lý do ấy mà bài viết này cũng là lựa chọn cuối cùng của tôi. Chẳng hiểu sao tôi lại như thế! Thú thật nếu không trải lòng mình trên đây hay để cho người nào chưa từng gặp tôi, chưa từng quen biết tôi biết thì có khi óc tôi nổ tung ra mất.
Kể ra thì cũng xấu mặt thật, tại sao tôi không làm như chính tôi đã từng làm, tức là cho phép mình bận tâm sau khi hết thời gian tôi cho phép mình ấy. Nhưng nếu làm được thì bài viết này viết ra còn ý gì nữa. Thế đấy, con người mâu thuẫn!
Lại thú thật nữa, lúc này tôi cũng không biết tôi đang ra thế nào nữa, tâm trạng tôi rối tung rồi. Chẳng có gì quan trọng đâu, chỉ là ba cái thứ tình cảm vớ vẩn ấy mà. Vớ vẩn, … vậy mà tôi đang đau vì cái vớ vẩn ấy đây. Chẳng hiểu sao tôi lại thế! Con người tôi cũng kì cục thật, chẳng lẽ lại ngã vì tình cảm, à nói trắng ra là tình yêu đi – đã thế còn là tình yêu không cơ sở (cũng giống như bạn quen 1 ai đó qua thư, qua mạng, chat chit vớ vẩn trẻ con ấy). Nhưng dù sao tình cảm cũng là 1 phần của cuộc sống. Và nó lại rất quan trọng đối với cuộc sống của tôi.
Đã có lúc tôi biết chính xác rằng cái quan trọng với tôi đó là gia đình, kế đó là bạn bè, học tập, lao động, … tình cảm chỉ là một cái gì đó tô đẹp cho cuộc sống của tôi mà thôi. Nhưng hình như tôi không còn biết chính xác rằng tình yêu và người tôi yêu lại là quan trọng nhất .. nhất .. nhất từ khi nào. Thay đổi nhanh chóng và cũng chẳng có cơ sở chi hết. Có bao giờ bạn nghĩ rằng bạn sẽ yêu một ai đó khi mà bạn không biết rõ con người ấy và bạn cho rằng bạn làm đúng. Thật ra tôi cũng thận trọng trong tình cảm đó chứ, ngay cả khi viết cái mớ bòng bong này thì tôi cũng đang rất thận trọng lắm đây (thận trọng ở chỗ tôi đã thảo sẵn ở nhà, khi mà tôi rất rảnh rỗi để mà suy nghĩ có nên viết hay không viết, và viết cái gì, viết vì mục đích gì). Đấy là do tôi yêu bản thân tôi hơn ai hết thế nhưng sự thận trọng đó khi này lại trở nên vô nghĩa.
Với cái lý do ngay tít trên đầu bài, cho nên việc gửi gắm những suy nghĩ xấu, tốt với A (cứ cho cái người tôi đang muốn nói đến là A đi) ngay từ khi chưa là bạn thì không có gì đáng nói nhỉ. Cũng như một dạng bạn vất đi những linh tinh trong đầu đi ấy. Rồi những ngày là bạn, hơn chút nữa là bạn thân, hơn chút nữa rồi cứ hơn chút nữa, hơn đến khi tôi biết tôi đang có 1 cái gì đó, 1 cái thật quan trọng với cuộc sống của tôi. Tôi biết chúng tôi đã yêu nhau và với linh cảm thì tôi cũng biết đó là sự thật khi mà bạn và người ta hiểu những suy nghĩ, nhưng tâm tư và cả tình cảm của nhau. 4 năm để giành cho 1 tình bạn, 1 tình yêu phát triển thì có quá nhanh hay quá lâu không? Tôi không biết bởi vì tôi làm theo cảm tính. Tôi không dám chắc là mình đủ chung thủy đâu, tôi cũng tham lam lắm (bản chất là tôi yêu bản thân mình cơ mà) nhưng tôi lại dám chắc 1 điều rằng tôi cần có A trong cuộc sống. Tôi sợ rằng mình bị “hớ” nữa cơ vì ranh giới của người bạn thân và người yêu giữa chúng tôi nó mờ lắm, tôi không nhận ra được, tôi cũng không nhận ra có phải đó là sự cần thiết hay là thói quen cần có nhưng tôi biết tôi không thể thiếu A.
Dài dòng quá rồi, thật ra A đã nói thế này : “trước giờ chỉ có A là lừa dối B thôi (đại khái là tôi đi). B đừng nghĩ đến A nữa, quên A đi.” Chỉ có bấy nhiêu thôi. Nếu lừa dối tình yêu của tôi thì đáng trách đáng giận lắm nhỉ. Dĩ nhiên, nếu ở gần mà lừa cả cái quan trọng nhất nữa thì đáng hận hơn nữa cơ. Nhưng không, A chỉ bảo tuổi và cái người trong ảnh mà A gửi suốt khoảng thời gian qua không phải là A. Vâng, có lẽ đến đây bạn bảo là “trò trẻ con”. Tôi cũng nghĩ thế! Trò trẻ con khi mà người tôi tin cậy nhất … nhất lại gieo vào tôi hình ảnh của 1 cái người nào đó xa lạ. Trò trẻ con khi mà 4 năm với sự đổi thay của 1 người xa lạ. và tôi càng trẻ con hơn khi đã tin vào những điều tưởng chừng như vô nghĩa ấy. Tôi không quan trọng sự thay đổi hình dáng, diện mạo của một con người mà làm thay đổi cả tình yêu nhưng tôi giận, giận run người khi mà A lại lừa đối tôi suốt quãng thời gian qua. Bạn nghĩ nó là thời gian ngắn hay dài??? Đó là điều làm tôi “đau”. Tôi đau vì không hiểu nổi chuyện gì đang thực sự xảy ra, đau vì không hiểu tại sao A lại làm thế với tôi. Bạn cho rằng sự phản bội? hay né tránh 1 điều gì đó? Hay là gì gì? Tôi ước rằng tôi có thể biết được. Có vẻ tôi lụy tình cảm quá chăng? Chẳng hiểu sao tôi lại như thế! Có lẽ lúc này tôi chỉ biết rằng mình sống cảm tính, yêu cũng cảm tính nốt.
Tôi biết rồi thì tôi cũng sẽ vượt qua được thôi nhưng không hề dễ dàng như những việc tôi đã từng trải qua. Sự khó khăn của gia đình, việc không thấu hiểu của bạn bè hay là cái quỷ nợ học phần trong mỗi kỳ thi học kỳ không làm tôi bận tâm quá lâu bởi tôi khẳng định rằng có thể thay đổi được nhưng tình yêu tôi có thì không như thế. Đó lại cũng là lý do để tôi viết cái bài này. Tôi không còn có thể chia sẻ cùng ai, tôi sợ phải nghe chúng bạn nói rằng “ai biểu, cho đáng đời yêu mà không suy nghĩ” hoặc đại loại như “thấy chưa, yêu ở xa, yêu người nào mà không gặp là hay bị lừa dối lắm” ..v…v… Khi tâm sự cùng A, A chưa bao giờ trách tôi làm sai điều gì mà chỉ bảo tôi nên suy nghĩ thật kỹ mà thôi.
Lại dài dòng nữa rồi, túm lại là bây giờ tôi không có A để chia sẻ. Không có nặng lời, không trách móc, không oán giận, không chia tay, chỉ một câu “A nói thật …” làm tôi đau, đau tận đáy lòng và rồi A im lặng, im lặng mãi. Tôi đã khóc, khóc rất nhiều, bất chợt nghĩ tới thì tôi lại khóc. Đấy, tôi lại đang khóc nữa rồi. Ai cũng bảo và tôi chắc bạn cũng bảo “sau cơn mưa trời lại sáng”. Vâng, SG mùa này mưa mãi, mưa hết rồi lại nắng thế nhưng tôi thì không chắc.
Tôi ước có 1 bàn tay đặt lên vai, vậy là đủ làm tôi vững tin rồi nhưng chuyện đó có vẻ là không thể…
Cám ơn bạn đã đọc những lời lẽ dài dòng và có phần nhảm nhí trên. Vậy nhưng có thể tôi sẽ khá hơn lúc này chăng !