PDA

Xem đầy đủ chức năng : .........::::.........Tưởng........::::........ ..



¯|¯ïN
03-09-2006, 08:23 PM
Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn

Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.

Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình

Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế.

Lúc bé, tưởng yêu là tất cả,là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay.

Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta sẽ biết không bao giờ bé trở lại được.

Lúc bé, tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn.

Lúc bé, tưởng mình có thể thay đổi cá thế giới, giờ thấy được ngay cả 1 người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình.

Lúc bé, cứ thích trở thành người phụ nữ phức tạp, ttưởng thế là hay lắm. Giờ phức tạp đến độ không hiểu nổi mình, mới giật mình muốn trở thành một cô gái đơn giản, mà cũng chẳng được nữa rồi.

Lúc còn bé, tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó. Giờ thấy mình quên đi nhiều người cũng dễ dàng, nhưng để yêu, mới khó làm sao.

Lúc bé, thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D; bây giờ lớn lại cuống cuồng, vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả

Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất.

Hình như, đang mất phương hướng trầm trọng.

~LiebE~
03-09-2006, 09:29 PM
Quên 1 ng` là dễ ư, P ko nghĩ thế cả 2 việc yêu & quên 1 ai đó đều khó như nhau

hà_linh_4ever
04-09-2006, 09:56 PM
Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn
---------> thèm khóc ..nhưng.........cứ như vậy .......cười ..mà ...khóc trong tim !

Thienmy
04-09-2006, 10:02 PM
Đúng là đọc xong tui cũng thấy .......... mất phương hướng luôn!

tiểu bối
05-09-2006, 05:01 AM
Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn


Đây là cảm giác mà Tb cho rằng là.........phải gọi là đau khổ nhất .Vì muốn khóc mà hông khóc được =>trống rỗng,tỉnh táo ,vô hồn

ShadowSunset
05-09-2006, 08:08 AM
Bài viết thật là hay

Cứ tưởng ....rồi....hóa ra ...:)

Hàn Cát Nhi
05-09-2006, 08:13 AM
Tưởng rồi lại cứ tưởng
dòng đời cứ trôi qua lặng lẽ
Kỉ niệm còn y nguyên ...như chỉ mới đây thôi
Tưởng quên ..hóa ra còn vẹn nguyên

beut_0411
05-09-2006, 08:19 AM
Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất

edwin1210
05-09-2006, 09:40 AM
Bạn đang tưởng tượng ra đó hả? Lúc bé làm sao có thế tưởng ra được nhiều thứ như vậy chứ........
Mình xin lỗi trước nhưng có lẽ nên sữa lại vài chỗ ( xin lỗi nếu bị vi phạm bản quyền ):

Lúc yêu, tưởng yêu là tất cả,là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay.

Lúc yêu, tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn.

Lúc yêu, tưởng mình có thể thay đổi cá thế giới, giờ thấy được ngay cả 1 người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình.

Lúc đang yêu, tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó. Giờ thấy mình quên đi nhiều người cũng dễ dàng, nhưng để yêu, mới khó làm sao.

Lúc đang yêu, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất.

Bài viết làm cho người đọc nó cảm thấy 1 sự đau xót, cô đơn của 1 người thất tình.........
Nếu buồn, bạn hãy khóc khóc, khóc thật to, thật nhiều vào....chứ đừng tỉnh táo, vô hồn.......hãy khóc, khóc cho dòng nước mắt cuốn trôi những nỗi buồn phiền, khóc cho quên đi những đau khổ, và hãy khóc cho 1 sự bắt đầu mới................

Hoàng Tử Bạch Mã
05-09-2006, 08:19 PM
Giờ mới biết ... Tưởng chít lâu rùi mà

Lost.
05-09-2006, 08:40 PM
Bài này hay và nhiều cảm xúc thật, rất đồng điệu với nhiều người.Rất hay!!!!

Cứ tưởng:
Mình chân thành thì sẽ đc đáp lại chân thành
Thực tế:
Chỉ thấy trái tim mình ngổn ngang và tổn thương

Cứ tưởng:
Những nỗi buồn sẽ nguôi ngoai khi có một ai đó chia sẽ
Thực tế
Chắng cần đến một ai đó, bởi một mình thôi cũng đủ đển có những niềm vui .........tạm bợ.

Cứ tưởng:
Tiền không thể mua mổi niềm vui và những hạnh phúc
Thực tế
Nghèo sẽ buồn vô hạn và cũng không thấy đường của hạnh phúc tìm đến.

Cứ tưởng :
..........
.................>>>
Đời là một vườn dưa bở ........và đến một ngày cũng phải tỉnh ra thôi.