PDA

Xem đầy đủ chức năng : Gió ko thể cuốn đi......*_*



m2mnamtuocbongtoi
14-04-2006, 04:42 AM
Và đã đến lúc tôi và em phải chia tay nhau. Những tháng năm học trò đẹp như một giấc mộng và cuộc chia tay như một tiếng chuông làm cho tôi thức giấc. Tôi chưa hề nói gì với em và vì vậy tôi có thể mất em. Do đó rất vội vã và cũng rất lóng ngóng, tôi đã nói với em điều thầm kín ấy. Đôi mắt em mở to tròn xoe, tôi cảm nhận được những rung cảm nhẹ nhàng mà thẳm sâu nơi em từ giây phút ấy.

Rồi hai đứa chia tay nhau. Em vào đại học, thực tế hơn tôi nên em học kinh tế tận Sài Gòn. Tôi mộng mơ nên ôm vở vào ngồi ghế khoa văn ở Huế. Tôi viết thư cho em rồi đợi chờ. Lần đầu tiên tôi cảm thấy thời gian lê thê... Thư hồi âm của em chỉ có hai dòng: "Con trai văn khoa văn nói trăng nói mây. Liệu gió có cuốn đi không?" Tôi sung sướng quên cả ăn trưa, nằm lăn ra sàn nhà đọc thơ Nguyên Sa, Nguyễn Bính... Lời tôi nói với em trong buổi chia tay dạo nào đã không bị gió cuốn đi!

Hai đứa viết thư cho nhau đều đặn mỗi tuần. Mỗi lần đọc thư em, tôi đều nhắm mắt để hình dung ra giọng nói và điệu bộ của em. Em là con chim cánh mỏng bay xa, em là làn sương nhẹ tinh khôi của một buổi ban mai yên lành nơi đồng nội. Những lá thư em, tôi xếp cẩn thận trong một góc của chiếc vali nhỏ. Gió chẳng thể nào cuốn bay.

Mùa hè đại học đầu tiên, em và tôi khăn gói về quê. Em lạ lẫm, ra con gái thị thành, duy chỉ có ánh mắt vẫn còn thăm thẳm, vẫn lấp lánh như những vì sao giữa cánh đồng xa. Tôi vẫn cứ quê mùa và ngốc nghếch. Lần đầu tiên tôi cầm tay em sau hơn một năm ngỏ lời hò hẹn, từng ngón tay run run xao xuyến bồi hồi...

Năm học mới lại đến, em gởi thư cho tôi bằng một băng cassette. Em muốn tôi nghe trọn từng âm sắc trong lời em nói, từng độ rung rinh tinh khôi của ngôn ngữ tình yêu. Em đặt tên cho lá thư - bằng một câu nhắc nhở: để gió khỏi cuốn đi! Rồi hai đứa đã gởi cho nhau bằng cách đó.

Nhưng mà cuối cùng gió đã cuốn em đi xa đến nữa vòng trời. Những lá thư tôi, em phong kín lại cho vào một kiện hàng và gởi trả. Bên dưới dòng chữ From: Thảo - California - USA và em đã ghi thêm một câu nhỏ: đừng để gió cuốn đi!

Vâng, năm tháng ấy gió chẳng thể nào cuốn đi.

yun
14-04-2006, 08:19 PM
Chuyện tình yêu của bạn thật lãng mạn

I.F < Indeed Friend >
15-04-2006, 06:38 AM
Đọc câu chuyện này mà cảm thấy một nỗi buồn nhẹ nhàng khẽ len lỏi vào con tim.......Câu chuyện thật hay !

contraidalat
15-04-2006, 06:41 AM
tình cảm that dep. mình cũng mong có 1 tình cảm lang mang như the

m2mnamtuocbongtoi
17-04-2006, 04:53 AM
con người mà ai cũng như vậy thôi chỉ tại ông trời quá bất công

loveT4ever
17-04-2006, 05:12 AM
Ước gi.................

only_loveyou_4ever
17-04-2006, 05:48 AM
một câu chuyện thật đẹp mà cổ tích chưa từng có,bạn đừng để gió cuốn đi,hãy để nó mãi tồn tại trong bạn,mãi...mãi...bạn nhé!!!!!!

trangcx
17-04-2006, 06:02 AM
em hổng thích thía đâu
đẹp mà dễ tan quá à

m2mnamtuocbongtoi
18-04-2006, 01:31 AM
gió sẽ cuốn đi nhanh thôi mà cuộc đời như dòng nước vậy thôi ko có gì khác hơn đâu mà:smioh:

anh006
18-04-2006, 01:40 AM
bạn nói đúng đó
ông trời thật là bất công

m2mnamtuocbongtoi
18-04-2006, 06:10 AM
có thể như vậy mới biết được mùi vị của cuộc sống chứ Tình yêu do ông trời trao thì củng chính ông đem đi hạnh phúc thôi Nhưng có lẽ lại là quá tàn nhẫn với những người đang yêu phải ko những người được tình yêu rồi lại mất đi chính nó THẬT bất công phải ko nhưng con người đã nhận được nhiều hôn những gì mình đã mất phải ko nào :type:
Nên bạn hãy yêu và hãy sống để thưởng thức cuộc sống này phải ko nào

khongthechetnoi
19-04-2006, 09:10 AM
trèo lên cây đi bạn .......................................hehe....... ........